Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Bên trong Bát Thần Cung im phăng phắc. Cao Hề quỳ trên nền đất, trong lòng thấp thỏm căng thẳng, tim đập thình thịch. Suốt hai nghìn năm qua, lão ta đã rất lâu rồi không có lại cảm giác này. Lần cuối cùng lão ta căng thẳng như vậy là khi phò tá Hoàn Công đăng cơ. Lần đó, lão ta đã thay đổi vận mệnh của chính mình, cũng thay đổi luôn vận mệnh cả tông tộc. Chính nhờ lão ta dốc sức phò tá Hoàn Công, lại cùng Quản Trọng phò tá Hoàn Công dựng nên nghiệp bá thời Xuân Thu, lão ta mới được tổ tiên thừa nhận, trở thành nhân kiệt trong hàng hậu duệ họ Khương, đủ tư cách truyền thừa pháp mạch Thần Nông, tiếp quản roi Đả Thần. Lão ta luôn tin mình chính là kẻ được thiên mệnh chọn trúng. Lần này, lão ta sẽ tạo nên sự nghiệp còn vĩ đại hơn Thái Công, thậm chí vượt cả Thần Nông Thị, trở thành người vĩ đại nhất xưa nay dưới Thiên Đạo. Nhưng sự im lặng kéo dài khiến lão ta cực kỳ bất an. "Hề Nhi bái!" Cao Hề lại dập mạnh trán xuống nền gạch huyền ngọc, vang lên tiếng "cộp cộp" giòn tan, âm thanh dội khắp đại điện. "Khấu thỉnh Thái Công ban Phong Thần Thư!" "Vừa rồi ngươi nói... ngươi là cháu tám đời của ta?" Thần niệm của Thái Công truyền ra. Trong lòng Cao Hề khế vui mừng. Lão ta chỉ sợ Thái Công cứ im lặng mãi. Dù sao đó cũng không phải người thật, chỉ là một tia thần niệm. Nếu đối phương không chịu lên tiếng nữa thì lão ta thật sự không còn cách nào. Thông qua roi Đả Thần nhỏ máu nhận huyết mạch, thức tỉnh ý niệm Thần Nông, để Thái Công hiển thánh, cách này cũng không thể dùng nhiều. Dùng một lần, thần niệm của Thái Công lại yếu đi một phần. “Bẩm Thái Công, tổ phụ của đệ tử là Tề Văn Công, phụ thân đệ tử là Công tử Cao. Tính ra, đệ tử chính là cháu chắt đời thứ tám của Thái Công. Cao Hề lại sợ Thái Công chê mình truyền thừa không đủ chính thống, dù sao cha lão cũng chưa từng làm vua, nên vội vã nói thêm, nhân tiện kể công. "Từ sau Văn Công, quân vương mỗi đời mỗi suy yếu, quốc sự dần sa sút. Khi đó Tương Công tại vị, Công tử Vô Tri giết vua đoạt ngôi. Chính đệ tử mật mưu ở Ung Lâm, giết chết Công tử Vô Tri. Lúc ấy Công tử Tiểu Bạch ở Doanh Quốc, đệ tử đã đích thân nghênh đón Công tử Tiểu Bạch về nước, tôn làm quân vương, tức Hoàn Công. Về sau, đệ tử phụ tá Hoàn Công, chín lần hợp chư hầu, một lần chấn chỉnh thiên hạ, mới thành nên sự nghiệp hiển hách thời Xuân Thu. Khương Thị ta cũng là bá chủ đầu tiên thời Xuân Thu!" Thái Công khẽ nói: "Ừm. Ta chỉ lưu lại một tia thần niệm này để che chở huyết mạch tộc nhân. Sựu nghiệp hiển hách về sau, ta không biết, cũng không để tâm. Công danh vương hầu, sự nghiệp một thời, chỉ là lầu son gác tía trên mây, vạn tuế thiên thu cuối cùng cũng hóa thành bụi đất. Ta từ bỏ tiên đạo, hưởng hết vinh hoa, thực ra cũng chỉ muốn để lại cho Khương Thị thêm chút hương khói mà thôi." Cao Hề không ngờ một tràng khoe khoang của mình lại thành nói vào khoảng không, Thái Công chẳng buông nổi một câu tán thưởng, lão ta không khỏi hơi thất vọng. "Thái Công... Lão ta lại kéo câu chuyện quay về: "Lần này đệ tử nhất định sẽ dốc toàn lực xoay chuyển càn khôn, để một mạch Khương Thị lại chói lọi vinh quang thời Thần Nông! Cúi xin Thái Công ban cho đệ tử Phong Thần Thư!" "Ngươi có biết, Phong Thần Thư chính là căn cơ của Thiên Đạo, không thể tùy tiện vọng động. Chỉ sơ sẩy một chút, nếu căn cơ Thiên Đạo bị hủy, ắt vạn kiếp không thể cứu vãn. "Hề Nhi biết." Cao Hề nghiêm giọng đáp: "Đệ tử sẽ không làm loạn căn cơ Thiên Đạo. Đệ tử chỉ muốn dùng Phong Thần Thư để khống chế trận kiếm Vạn Tiên, khống chế Kiên Ngô, đối phó Minh Vương. "Phong Thần Thư đang nằm trong trận kiếm Vạn Tiên, do tám họ lớn cùng nắm giữ. Sao ngươi không đến tìm bọn họ, mà lại tới cầu xin ta?" "Các trưởng lão tám họ đều đã bị Tự Vân Dương khống chế. Nếu bọn họ chịu đồng ý, chỉ cần đưa đệ tử mật khóa trọng yếu của trận cơ thì đã có thể phát động kiếm khí Vạn Tiên, cần gì phải động tới Phong Thần Thư? Phong Thần Thư vốn do Thần Nông nắm giữ, truyền đến tay Thái Công. Thái Công rộng lượng mới chịu đem ra, để tám họ cùng nắm giữ, lấy đó làm gốc định lại càn khôn. Đệ tử biết Khương Thị ta nhất định có lưu một bản phụ. Thái Công.. Cao Hề nằm rạp dưới chân tượng Thái Công, giọng đau xót nghẹn ngào: "Nay thiên hạ đại loạn, sinh linh đồ thán, giang sơn Thiên Đạo mà tổ tiên cực khổ gây dựng e chẳng còn giữ nổi. Xin Thái Công nghĩ tới muôn dân sinh linh, ban cho đệ tử Phong Thần Thư, để đệ tử bình loạn cứu thế!" Bát Thần Cung lại chìm vào tĩnh lặng. Cao Hề phủ phục trên mặt đất, vừa khóc lóc thảm thiết vừa không ngừng cầu xin, cuối cùng cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. Đột nhiên nghe Thái Công lên tiếng: "Căn cơ Thiên Đạo không thể tùy tiện động vào, Phong Thần Thư cũng không thể giao cho một người nắm giữ, cho nên ta không thể cho ngươi." Sắc mặt Cao Hề bỗng chốc như tro tàn, trong lòng lập tức dấy lên vô số phẫn nộ, lao ta suýt nữa đã bùng nổ. Lại nghe Thái Công nói tiếp: "Phong Thần Thư tuy không thể trao cho ngươi, nhưng ta sẽ đem phần tàn niệm của bản thân, phó thác vào roi Đả Thần. Đến lúc nguy cấp, ngươi có thể phát động roi Đả Thần, để ta đem tàn niệm hiến cho Thiên Đạo. Cách này cũng có thể điều động sức mạnh Thiên Đạo, phát động một lần kiếm khí Vạn Tiên" "Thật sao?" Cao Hề trước hết thoáng mừng rỡ, rồi lại làm ra vẻ bị ai: "Thái Công! Như vậy chẳng phải là ngài sẽ... "Chỉ là một tia tàn niệm mà thôi, không đáng tiếc." Thái Công nói: "Ta vốn có cơ hội trở thành hóa thân của Thiên Đạo, nhưng ta lại tham luyến vinh hoa nhân thế mà buông bỏ tiên đạo. Nay chỉ còn sót lại một tia tàn niệm này, cũng là lúc nên hoàn toàn cáo biệt thế gian rồi." "Thái Công quá khiêm tốn rồi. Ngài là niềm kiêu hãnh của con cháu họ Khương chúng ta, sao có thể là kẻ tham luyến phú quý nhân gian được. Chắc chắn phải có nguyên nhân khác, mới khiến ngài đưa ra lựa chọn ấy. Lời này không phải khách sáo ngoài miệng, mà đúng là suy nghĩ thật lòng của Cao Hề. Là hậu duệ họ Khương, lão ta dĩ nhiên không cho rằng tổ tiên mình lại là hạng người tham vinh hoa tầm thường. "Ha ha ha." Thái Công cười khẽ: "Ngươi nói đúng, mà cũng không hẳn đúng. Bảo ngươi nói đúng là bởi ta quả thật còn có mưu đồ khác. Năm xưa ta quyết định ở lại nhân gian, thực ra là vì muốn tìm Thần Cung thất lạc chốn trần gian. Chỉ tiếc là ta dốc cạn một đời, vẫn không như ý nguyện. "Bảo ngươi nói chưa đúng là vì tuy ta mang trên mình sứ mệnh tìm kiếm Thần Cung, nhưng lại không toàn tâm toàn lực, mà dành phần lớn tinh lực cho nhân gian. Ngươi có biết, chính vì Thiên Đạo phong thần nên mới có cái thế giới phồn hoa cho người ta hưởng lạc ấy. Nửa đời làm tiên, nửa đời làm người phàm, đời ta không hề tiếc nuối. Khương Hề, nghe cho kỹ. Giờ ta sẽ truyền cho ngươi thần chú phát động sức mạnh Thiên Đạo, ngươi phải lắng nghe cho kỹ, sử dụng cho tốt... Cao Hề chỉ thấy một luồng thần niệm ập thẳng vào biển ý thức của mình, vô số câu thần chú lấp loáng trước mắt. Đồng thời, hư ảnh của Thái Công hóa thành một sợi khói mờ, chui vào trong roi Đả Thần. Nhìn cây roi Đả Thần trong tay, Cao Hề không biết nên vui hay nên buồn. Vui là, hiện giờ lão ta đã có thủ đoạn điều động sức mạnh Thiên Đạo, chỉ cần lão ta muốn là bất cứ lúc nào cũng có thể phát động trận Vạn Tiên. Buồn là, lão ta chỉ có đúng một cơ hội. Dùng xong một lần, tàn niệm Thái Công sẽ tan biến, Thiên Đạo vẫn là Thiên Đạo, đâu phải thứ Cao Hề lão muốn nằm là nắm được. Lão ta có phần oán trách Thái Công, rõ ràng là tổ tiên nhà mình, vậy mà lại không chịu giúp con cháu! Nếu tự tay hắn ta lấy được Phong Thần Thư, lẽ nào lại quay về hại một mạch Khương Thị? Cao Hề chẳng buồn liếc thêm lấy một cái, quay người rời khỏi Viêm Đế Cung.