Lý A Tứ đang ở trong đại doanh xem chiến báo.
Mấy ngàn tu sĩ tự xưng là chính đạo kia đã bị bao vây tầng tầng lớp lớp. Chỉ là vì muốn bớt tạo sát nghiệp, đồng thời giảm thiểu tổn thất binh lực cho phe mình, nên anh ta không vội vàng tiêu diệt bọn họ.
Trận chiến đã kéo dài suốt một ngày một đêm, chiến huống không còn kịch liệt như lúc mới bắt đầu, xem chừng việc bắt sống toàn bộ bọn họ cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng ở phía đông Côn Luân lại có rất nhiều người tu hành đang tập hợp.
Lý A Tứ hơi lo lắng. Tuy rằng các phái lớn như Thục Sơn, Thanh Thành đều không tới, nhưng tông môn tu hành trong thiên hạ có hằng hà sa số, một vài phái nhỏ cộng thêm các môn phái ẩn thế và tán tu nghe danh mà đến, cứ nườm nượp không ngớt, cũng là một rắc rối.
Anh ta không phải sợ, mà là lo lắng tình hình trên trời.
Sau khi Lâm Mộng Đình đi lên vẫn chưa có tin tức truyền về, chẳng rõ tình hình ra sao rồi.
"Báo!" Thủ vệ vào báo cáo, "Bên ngoài có sáu người quái dị mọc cánh xin gặp, nói là do Giáo chủ Trần phái tới."
Lý A Tứ hơi ngẩn ra, ngay sau đó mừng rỡ: "Mau mời!"
Chỉ chốc lát sau, thủ vệ đã dẫn sáu thiên sứ vào trong.
Lý A Tứ lần đầu tiên gặp bọn họ, anh ta đánh giá một hồi rồi cười lớn nghênh đón "Nghe đại danh của sáu vị thiên sứ đã lâu, không ngờ các vị có thể cùng nhau đến cái doanh trại hẻo lánh này của tôi, mau, mời ngồi!"
Trong sáu người chỉ có Lâm Thiên Hào là người Hoa Hạ, gặp Lý A Tứ tự nhiên thấy thân thiết hơn, ông ta bước lên dẫn đầu, chắp tay nói: "Chúng tôi cũng ngưỡng mộ đại danh của quỷ vương đã lâu, hôm nay vâng lệnh giáo chủ, đặc biệt đến bái kiến quỷ vương.
"Ồ?" Lý A Tử nghiêm nghị nói, "Giáo chủ Trần có gì chỉ giáo?"
Lilith lấy ốc Linh Tê ra đưa cho Lâm Thiên Hào. Lâm Thiên Hào liền kể lại chuyện Lâm Mộng Đình bị nhốt trong trận, mượn ốc Linh Tê để yêu cầu tiếp ứng từ bên ngoài trận.
Lý A Tứ bàng hoàng, nói: "Sáu vị thiên sứ đến doanh trại tôi, lẽ ra phải chiêu đãi tử tế, nhưng sự việc khẩn cấp, tôi không khách sáo nữa, chúng ta lập tức khởi hành lên thiên lộ để tiếp ứng phu nhân.
"Được!" Lâm Thiên Hào gật đầu, "Mời Đại vương dẫn đường!"
Lý A Tứ sai người gọi Phán quan Thôi Ngọc, Tả tướng quân Phương Ninh An, Hữu tướng quân Tống Trạch Văn đến, dặn dò: "Tôi phải lên thiên lộ tiếp ứng phu nhân. Sau khi tôi đi, mọi việc lớn nhỏ trong doanh đều do Thôi Phán phụ trách. Phương tướng quân và Tống tướng quân là lão tướng trong quân, rất được lòng quân sĩ, về phương diện quân sự, Thôi Phán phải trông cậy nhiều vào sức lực của hai vị tướng quân. Mười vạn âm binh này là nền tảng của Phong Đô chúng ta, ba người các ông phải đồng tâm hiệp lực, vừa giữ vững thiên lộ, vừa phải chú ý bảo toàn tính mạng cho tướng sĩ."
Thôi Ngọc, Phương Ninh An, Tống Trạch Văn cùng cúi người: "Tuân lệnh Đại vương!"
Lý A Tứ lại nói: "Trong số người tu hành cũng có rất nhiều bạn bè của chúng ta, các ông đừng nhầm lẫn. Ông ở Phong Đô đã lâu, không rành chuyện nhân gian, tôi giới thiệu cho ông hai người, ông có thể nghe thêm ý kiến của bọn họ."
Thôi Ngọc đang thắc mắc không biết Lý A Tứ sẽ giới thiệu ai, thì nghe Lý A Tứ nói với thủ vệ: "Đi mời đạo trưởng Trương và tổng giám đốc Trương"
Chỉ chốc lát sau, từ ngoài cửa doanh trại có hai người đi vào, một người mặc đồ đạo sĩ, tinh thần quốc thước, tiên phong đạo cốt. Người còn lại tuy không phải đạo sĩ, nhưng tinh thần phong cốt và thần thái không hề thua kém vị đạo trưởng bên cạnh.
Lý A Tứ giới thiệu: "Vị này là thiên sư đương nhiệm của núi Long Hổ, Trương thiên sư Trương Tích Khôn! Vị này là Trương Đạo Viễn, tổng giám đốc Trương của tập đoàn Kiến Đạo!”
Trương Tích Khôn và Trương Đạo Viễn cùng chắp tay chào hỏi mọi người trong doanh trại.
Lý A Tứ lần lượt giới thiệu từng người.
Trương Tích Khôn làm sao cũng không ngờ tới, bản thân đường đường là Long Hổ thiên sư, từ khi nhập môn luôn xem việc bắt quỷ hàng yêu là nhiệm vụ của mình, vậy mà giờ đây lại ngồi cùng một chỗ với một lũ "quỷ" trong đại doanh mười vạn âm binh.
Điều khiến ông ta kinh ngạc hơn nữa là, ở đây không chỉ có "quỷ", mà còn có cả "thiên sứ", lại còn là thiên sứ phương Tây mọc cánh.
Sau khi mọi người đã quen biết nhau, Lý A Tứ dẫn theo Ngũ Ngọc Kỳ và sáu vị thiên sứ rời khỏi doanh trại, đi tới đại trận Cửu Âm ngay chính giữa doanh trại.
Để quán triệt tôn chỉ của Lâm Mộng Đình là giữ vững thiên lộ, không cho ai ra vào, Lý A Tứ đã bố trí đại trận Cửu Âm ở phía dưới thiên lộ, tổng cộng có năm ngàn tinh nhuệ trấn giữ.
"Sáu vị thiên sứ, đây chính là thiên lộ." Lý A Tứ chỉ tay lên phía trên nói.
Nhóm người Lâm Thiên Hào nhìn lên, cảm thán trước thiên lộ đâm thẳng vào hư không này, và càng kinh ngạc hơn trước đại trận do âm binh bố trí này.
Năm ngàn âm binh trong trận, nếu xét về thực lực cá nhân thì chắc chắn kém xa ba ngàn thiết kỵ của giáo đình. Đừng nói là kỵ sĩ giáp vàng, ngay cả một kỵ sĩ giáp sắt bình thường nếu tách riêng ra đứng giữa đám âm binh cũng đủ sức làm cấp tướng lĩnh.
Nhưng ba ngàn thiết kỵ khi dàn đội hình cũng chỉ biết xếp dọc ngang đơn giản, cách tấn công cũng chỉ là xông lên đánh trực diện, làm sao có được trận pháp tinh diệu nhường này?
Vốn dĩ họ đều là những thiên sứ cao cao tại thượng nên có phần xem thường đám âm binh này. Cái gọi là âm binh, trong mắt họ chẳng qua chỉ là những âm hồn còn không bằng ma cà rồng. Thậm chí họ cũng chẳng coi trọng vị "quỷ vương" Lý A Tứ này, nếu không phải nể mặt Trần Văn Học và Lý Dục Thần thì họ đã không khách sáo đến chào hỏi như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy đại trận Cửu Âm do năm ngàn âm binh này bày ra, thái độ của sáu người cuối cùng cũng đã thay đổi. Sức chiến đấu mà năm ngàn người này thể hiện ra đã vô cùng phi phàm, huống chi còn có mười vạn quân phía sau?
Thực ra họ không biết rằng, năm ngàn tinh nhuệ này là do Lý A Tứ đích thân tuyển chọn kỹ lưỡng, mười vạn đại quân bên ngoài làm sao có thể đặt lên bàn cân so sánh với năm ngàn tinh nhuệ này được?
"Đi, chúng ta lên trên thôi." Lý A Tứ nói.
Theo bước chân của họ tiến vào, trận hình binh mã biến hóa linh hoạt như mây trôi nước chảy, bất giác họ đã đi tới lối vào của thiên lộ.
Lý A Tứ và Ngũ Ngọc Kỳ sóng vai đi trước, sáu thiên sứ theo sát phía sau, tất cả cùng nhau bước lên thiên lộ.
Sương mù dày đặc bao phủ, những người ở trong sương không biết mình đã đi bao lâu, trải qua bao nhiêu mối nguy hiểm.
Trên trán Vân Hạc toát mồ hôi lạnh.
Hắn cẩn thận bước từng bước, tính toán sự biến đổi của trận pháp, dẫn dắt mọi người tiến về phía trước trong màn sương mù.
Đột nhiên, một tia sáng xanh lá lóe lên, trong sương mù hiện ra vài đạo u quang xanh biếc, như những u linh xuất hiện trước mặt mọi người rồi đột ngột nổ tung, hóa thành một làn sương u ám màu xanh lá.
Vân Hạc kinh hãi, vội vàng hô lớn: "Là khói Thực Linh! Mọi người cẩn thận, phong ấn linh giác, đừng hít vào!"
Nhưng lúc này mọi người đã hít phải không ít làn khói xanh đó, những người có tu vi thấp hơn như A Đông, Đới Đình và Bạch Kinh Kinh đều cảm thấy đầu óc choáng váng. Cũng may là Vân Hạc nhắc nhở kịp thời nên mới không bị trúng độc quá sâu.
"Sư huynh, chúng ta không hề bước sai phương vị, sao lại kích động cơ quan trận được?" Biên Tử Viễn nói.
"Nhất định là trận lại bị thay đổi rồi." Vân Hạc phẫn nộ nói, "Tên Cao Hề này muốn dồn chúng ta vào chỗ chết, há lại dễ dàng buông tha cho chúng ta! Mọi người cẩn thận chút, khói Thực Linh theo linh tức xâm nhập, sẽ ăn mòn chân linh của người tu hành. "Nhưng nếu đóng kín linh giác, chúng ta sẽ trở thành cá nằm trên thớt!" Biên Tử Viễn nói.
Vân Hạc nhíu mày: "Các đệ cứ đóng kín lại đi, huynh phải dò trận nên không thể phong ấn linh giác. Nếu có nguy hiểm, huynh sẽ tự khắc nhắc nhở."
"Nhưng như vậy thì Ngũ sư huynh, huynh sẽ..." Hồ Lệnh Sơn lo lắng.
“Làm hại một mình huynh còn tốt hơn là tất cả cùng chết." Vân Hạc nói, "Đợi người tiếp ứng bên ngoài trận của em dâu đến nơi, chúng ta sẽ thoát ra được thôi."
Hoàng Đại Sơn nhìn làn sương xanh u ám kia, đột nhiên nói: "Tôi có cách này, chỉ là không biết mọi người có chịu nổi không thôi."
"Cách gì?" Mọi người hỏi.
Hoàng Đại Sơn gãi đầu, có vẻ hơi ngượng ngùng, sau đó cười hì hì, trong bụng phát ra vài tiếng "ục ục", ông ta chổng mông lên, thả ra một đống rắm.
"Cái này gọi là lấy độc trị độc!" Hoàng Đại Sơn cười hì hì nói, "Hoàng Đại Sơn tôi pháp lực không bằng các người, nhưng bàn về phóng độc thì chẳng thua kém bất kỳ vị tiên nhân nào đâu!"