Chương 1705: Tinh tinh tương tích

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Khi trông thấy dòng lũ vàng óng ấy, tim Lý A Tứ chợt thắt lại. Anh ta còn tưởng trận pháp lại biến hóa, chuẩn bị tung ra một đợt công kích dữ dội hơn. Lúc này, anh ta và Ngũ Ngọc Kỳ tuy đã hợp thể với liên đài, vững vàng chống đỡ vòng vây của đám Thiên Giáp áo trắng; sáu Thiên Sứ cũng kết trận để giảm hao tổn pháp lực. Nhưng người dù sao vẫn là người. Dẫu đã tu luyện đến mức thành thần thành quỷ, cũng khó mà đối kháng với trời. Đại trận này tượng trưng cho sức mạnh của thiên địa. Đám Thiên Giáp áo trắng kia, chính là sát khí trời đất hóa thành, cuồn cuộn không dứt, giết mãi không hết. Trời đất thì chẳng bao giờ cạn kiệt, còn bọn họ... sớm muộn gì cũng sẽ bị mài đến khô pháp lực, khí huyết tàn kiệt. Thế nhưng Asbeel và những người kia vừa thấy dòng lũ vàng, lập tức phấn khích. "Giáo Chủ tới rồi!” Sáu Thiên Sứ vốn đã kết thành vòng trận để tiết kiệm pháp lực, vậy mà lúc này lại đột ngột tản ra. Bọn họ quay sang đám Thiên Giáp áo trắng xung quanh, phát động một đợt đánh trả dữ dội, vừa đánh vừa áp sát về phía dòng lũ vàng ở đằng xa. "Giáo Chủ?" Lý A Tứ sững người một thoáng rồi hiểu ngay. "Giáo Chủ" mà bọn họ nói, chính là Trần Văn Học. Lẽ nào đó là quân đoàn kỵ sĩ do Trần Văn Học dẫn tới? "Ha ha ha! Đến đúng lúc lắm, đúng là thần binh!" Lý A Tứ cười vang. Anh ta cũng chẳng buồn bận tâm vì sao Trần Văn Học không đi qua Thiên Lộ mà lại có thể lao ra từ đây. Đội Hắc Liên Bảo Đăng trên đầu, anh ta lao thẳng tới. Dòng lũ vàng cuốn ập đến. Giáp trụ kỵ sĩ dưới gió lạnh lấp lóa, như một dải mặt trời đang chảy, soi sáng cả chiến trường băng xuyên. Tựa lưỡi kéo sắc cắt toạc tấm vải trắng, đại trận mười vạn Thiên Giáp áo trắng bị xé ra một vết rách khổng lồ. Ngay sau đó, dòng lũ vàng tách thành mười nhánh, uốn theo hình vòng cung tỏa sang hai bên, như ánh sáng pháo hoa vàng bạc đan xen nổ tung giữa trời tuyết. Phía trước mỗi nhánh đều có một Quang Minh Thánh Kỵ Sĩ dẫn đầu. Đội hình kỵ sĩ sau lưng hắn ngay ngắn chỉnh tề; mỗi hàng lại có một kỵ sĩ giáp vàng chỉ huy, còn những kỵ sĩ giáp bạc và giáp sắt phía sau tỏa ra như nan quạt. Bọn họ cầm Thập Tự Thánh Kiếm. Mỗi nhát chém đều mang theo thánh quang, như phán quyết từ thần linh. Tiếng gầm thét của trận chiến vang dội giữa đất trời: "Quang Diệu vạn thế! Vinh quang bất hủ!" Sự xuất hiện của họ như mang theo sự huy hoàng của mặt trời, xé toang gió tuyết đen tối, quét sạch hàn khí băng giá vốn phủ kín cả chiến trường. Trên trời vọng xuống hai tiếng rồng gầm. Thân hình khổng lồ của Tuyết Long lúc ẩn lúc hiện trong mây sương. Bão tuyết lại càng dữ dội. Sát khí trên băng xuyên càng lúc càng đậm. Quân đoàn kiếm sĩ áo trắng vừa bị dòng lũ vàng xô tán, chớp mắt đã tụ lại, chi chít như thủy triều, ồ ạt phản kích. Kiếm khí đan xen trong gió tuyết, tụ thành làn sóng kiếm, cuồn cuộn ngập trời, trong khoảnh khắc đã nhấn chìm cả quân đoàn kỵ sĩ. "Giáo Chủ!" Sáu Thiên Sứ gầm lên, vỗ cánh, liều mạng áp sát quân đoàn kỵ sĩ. Nhưng mười vạn Thiên Giáp chắn ngang, xa xôi chẳng khác nào cách một dải ngân hà, nào phải nói phá là phá được. Đúng lúc ấy, một đạo kim quang xé toạc lớp sóng kiếm băng hàn, từ đầu bên kia băng xuyên bắn thẳng sang bên này, chém đại trận mười vạn Thiên Giáp làm đôi. Kim quang tan đi, giữa băng tuyết lộ ra một khe nứt thẳng tắp, như vừa có người trải xuống một con đường lớn. Một con tuấn mã đứng ngay giữa kim quang đại đạo. Trên lưng ngựa là một người khoác chiến y, tay trái cầm giáo dài, tay phải nằm khiên. Chiến mã hí vang, ngẩng đầu dựng đứng, nâng người trên lưng lên thật cao, trông như chiến thần giáng thế. Sáu Thiên Sứ ở đằng xa mừng rỡ, men theo con đường do mũi giáo mở ra, nhanh chóng áp sát quân đoàn kỵ sĩ. Dù băng tuyết rất nhanh đã nuốt chửng con đường ấy, dù đám kiếm sĩ áo trắng lại tràn tới như nước vỡ bờ, kiếm khí một lần nữa phủ kín băng xuyên... Chỉ cần bấy nhiêu thời gian cũng đủ để sáu Thiên Sứ và Mã Sơn kịp thở lấy hơi. Bọn họ đã ở rất gần, rất gần vị trí của Trần Văn Học. Lý A Tứ đội bảo đăng, sải bước băng qua trận Thiên Giáp. Dưới chân anh ta, từng đóa hắc liên nở rộ. Còn bảo đăng trên đầu lại phóng ra từng vệt minh quang. Ánh sáng và bóng tối đan xen, dập tắt gió tuyết xung quanh trong một vùng u ám. Trần Văn Học đứng trên lưng ngựa, nhìn Lý A Tứ đột phá trái phải, dũng mãnh đến mức khiến người ta phải giật mình. Anh ta cất giọng sang sảng: "Vị này là Quỷ Vương Lý A Tứ sao? Quả nhiên thần võ phi phàm!" Lý A Tứ cười ha hả: "Ha ha ha! Giáo Chủ đại nhân cũng chẳng kém. Người khiến Lý A Tứ ta chịu phục không nhiều, ông là một người!" Ngay lúc đó, trong biển kiếm sĩ áo trắng dày đặc ở đằng xa, vài lá cờ bỗng rung lên một cái, rồi lập tức biến mất trong gió tuyết. Bão tuyết lại bùng lên. Nhiệt độ giữa trời đất tụt xuống đột ngột. Từ sâu trong băng xuyên, một chiến trận bạch cốt khổng lồ bốc lên, đó là chiến trận Thiên Giáp do vô số kiếm sĩ áo trắng hợp thành. Bọn chúng như những con rối, không có linh trí, chỉ có sát ý vô cùng vô tận. Tuyết Long gầm rống. Vài quái vật khổng lồ phá băng chui lên từ dưới băng xuyên. Đó là tướng quân Thiên Giáp, những người khổng lồ khoác giáp bạc, tay cầm trường thương. Uy áp tỏa ra trùm kín toàn chiến trường, như ý chí trời đất hiện hình. "Lũ phàm nhân các ngươi dám khinh nhờn Thiên Đạo! Chịu chết đi!" Giọng nói mang theo uy nghiêm lan ra trong bão tuyết. Nhưng Lý A Tứ biết rất rõ, giọng nói ấy chắc chắn không phải phát ra từ đám Thiên Giáp khổng lồ này. Mười vạn Thiên Giáp vừa bị quân đoàn kỵ sĩ xô cho tan tác, dưới sự dẫn dắt của tướng quân Thiên Giáp, sức mạnh lại lần nữa tụ về, binh thế còn mạnh hơn khi nãy. Lý A Tứ lớn tiếng: "Trần giáo Chủ! Đại trận này dựa vào sức núi sông, cuồn cuộn không dứt, giết không hết. Vừa rồi những lá cờ trắng kia chính là lệnh kỳ chỉ huy trong trận. Muốn phá trận, phải tìm ra kẻ điều khiển cờ!" Trần Văn Học cười: "Ta đã phát hiện từ lâu. Nhưng trận này huyền ảo khó giải. Thay vì mò mẫm lôi tên cầm cờ ẩn trong trận ra, chi bằng làm thẳng tay hơn." "Thẳng tay thế nào?" Lý A Tứ hỏi. "Phá trận khu!" Trần Văn Học giơ cây giáo dài chỉ lên không trung. "Hai con Tuyết Long này chính là bóng chiếu của long mạch băng tuyết Côn Luân tại Thiên Đô. Chỉ có long mạch chi khí mới nối được sức mười phương tiên sơn. Chỉ cần giết hai con Tuyết Long, đại trận tự khắc tan!" Lý A Tứ đáp: "Ta cũng từng nghĩ vậy. Nhưng đại trận có kết giới không gian. Hai con rồng nhìn thì ở trên trời, ta lại không đánh tới được." "Ha ha ha!" Trần Văn Học cười lớn ba tiếng. "Xem ta đây!" Nói rồi anh ta giật cương xoay đầu ngựa, lùi lại mấy trượng, sau đó quay người lại. Hai chân kẹp chặt bụng ngựa, quát một tiếng: "Đi!" Con ngựa phát ra một tiếng hí dài, rồi lập tức tung vó lao vút, mở màn một cú xung kích. Tốc độ càng lúc càng nhanh, thân hình chiến mã cũng càng lúc càng cao lớn, chẳng mấy chốc đã hóa thành một con ngựa khổng lồ. Cộp cộp cộp! Tiếng vó ngựa nện xuống làm mặt đất rung lên. Đám kiếm sĩ áo trắng tràn tới bị nó giẫm nát dưới chân, lập tức vỡ thành bột tuyết. Vô số kiếm khí rít qua, quét ngang thân ngựa, chém rụng từng mảng bờm, cuốn theo bông tuyết bay tán loạn trong gió. Ngay sau đó, chiến mã bật nhảy, lao thẳng về phía Thiên Giáp lớn nhất ở phía trước. Người khổng lồ giơ trường thương, đâm con ngựa đang lao tới. Trần Văn Học nâng khiên đỡ lấy mũi thương, thuận thế ấn mạnh xuống. Chiến mã mượn lực bật cao hơn nữa, vọt qua đỉnh đầu người khổng lồ. Hai vô trước đạp lên vai đối phương, rồi hai vó sau cũng đặt lên, dồn sức đạp một cái, cả người lẫn ngựa bay vút lên trời, lao thẳng về phía Tuyết Long trên không.