Nhưng trong lúc mọi người đều đang thở phào nhẹ nhõm, Nhất Bạch Sơn Tịch lại đột nhiên vươn tay cản Chúc Nguyên Bá lại, lạnh lùng nói với hắn ta: “Mày bắt cóc con gái nhà lành, lạm sát người vô tội, còn đánh tàn phế hai chân thuộc hạ tao mà muốn bỏ đi như vậy sao?”
Câu nói thong dong của Nhất Bạch Sơn Tịch đã bóp nghẹt họng tất cả mọi người, bọn họ trông chờ khẩn cầu mãi, cuối cùng tên ác quỷ này cũng chịu bỏ đi, nhưng Nhất Bạch Sơn Tịch lại vẫn tiếp tục chọc tức Chúc Nguyên Bá, thậm chí còn cản tên ác quỷ này lại, mọi người trông mà chỉ muốn hộc máu mồm.
Nhất Bạch Sơn Tịch lạnh lùng nhìn Chúc Nguyên Bá, gằn từng chữ: “Tao muốn mày phải chết.”