Chương 128 - Cái chết của một Tông sư
Ngôi đình hoàn toàn yên tĩnh, Chúc Vĩnh Thọ như hóa đá, cứ thế bất động nhìn chằm chằm vào thi thể của Chúc Vĩnh Tôn và Chúc Nguyên Bá.
Tất cả đều yên cả như nước chảy, nhưng trái tim Trần Hùng càng đập càng dữ dội, hắn đã cảm nhận được sát khí chết người mà Chúc Vĩnh Thọ che giấu trong đáy lòng nhiều năm nay đang dần dần bộc lộ, một khí thế mạnh mẽ đến mức như muốn nuốt trọn toàn bộ ngôi đình, Trần Hùng kẹt ở trong đó, cảm thấy không tài nào thở nổi.
Ánh mắt Chúc Vĩnh Thọ sâu kín, nhìn xa xăm, hắn khẽ mấp máy môi, giọng điệu kín kẽ như bưng: “Ta đã làm việc thiện để tích đức nhiều năm như vậy, ắt hẳn đã đủ cho ta đại khai sát giới lần này rồi.”