Chương 175 - Nỗi tuyệt vọng tột độ

Thư Sinh
Nguồn: tamlinh247.biz

“Cứu tôi với, cứu tôi với!” Gia Cát Thanh Thanh bị Vương Thạch đè trên cửa không thể động đậy, không thể phản kháng, chỉ có thể cất tiếng kêu cứu. Vương Thạch nở nụ cười gian tà: “Em đừng có mà nằm mơ, nơi này vắng tanh vắng ngắt đến ma cũng không có, ai có thể cứu được em?” Trong lúc Gia Cát Thanh Thanh đang tuyệt vọng tới tột độ thì chợt giọng nói của Ngô Bách Tuế lại vang lên: “Buông cô ấy ra.”