Giọng nói của người đàn ông bệnh tật vô cùng kiên quyết. Lão có thể thấy rõ sức mạnh của chàng trai trẻ Ngô Bách Tuế này rất phi phàm, ít nhất anh có thể áp đảo được Minh Vương, dù Minh Vương có chiến đấu thêm vài trăm hiệp thì chắc chắn cũng chẳng đánh bại được Ngô Bách Tuế. Người đàn ông bệnh tật không muốn lãng phí thời gian, bèn quyết đoán ngăn Minh Vương lại.
Gương mặt Minh Vương vô cùng khó coi, lão không cam lòng nhận thua. Nhưng lão không thể không thừa nhận, thật sự mình không phải đối thủ của Ngô Bách Tuế, chỉ là lão không muốn chấp nhận sự thật này. Nhưng nếu người đàn ông bệnh tật đã ngăn cản thì đương nhiên Minh Vương cũng không thể làm trái ý, lão có không cam lòng hơn thì cũng chỉ lẳng lặng nín nhịn.
Nghe được lời người đàn ông bệnh tật, ánh mắt Ngô Bách Tuế trở nên lạnh lùng, anh nhìn người đàn ông bệnh tật, lạnh lẽo cất lời: “Nếu ông chủ động rời khỏi nhà họ Ngô, tôi cũng có thể cho ông một cơ hội sống sót”.