Chương 177
CHƯƠNG 177: CHẶN CỬA LẠI
Cảm nhận được sự lo lắng của Dương Chấn, Hạ Hà vội nói: “Anh đừng lo lắng, tôi không sao, chỉ là chút chuyện riêng thôi.”
Lúc này Dương Chấn mới yên tâm: “Được, tôi tiện thể đi thăm dì luôn, chúng ta gặp nhau ở bệnh viện.”
“Được!” Hạ Hà nói.
Hai mươi phút sau, Dương Chấn đi đến bệnh viện nhân dân.
Trong phòng bệnh của mẹ Hạ.
“Tiểu Dương, cháu đến rồi à!”
Nhìn thấy Dương Chấn xuất hiện, mẹ Hạ rất vui vẻ.
Nhưng càng thích Dương Chấn, trong lòng càng thấy mất mát, lần đầu tiên khi nhìn thấy Dương Chấn, bà ta còn cho rằng Dương Chấn là bạn trai của Hạ Hà, nhưng sau đó mới biết là Dương Chấn đã kết hôn rồi.
Dương Chấn cười: “Dì, hôm nay gì thấy sao?”
Có lẽ vì vừa làm thẩm tách máu nên sắc mặt mẹ Hạ hơi tái, môi cũng trắng bệch, trông rất suy yếu.
Bà ta cười lắc đầu: “Từ khi có tiền nộp viện phí, dì cảm thấy bệnh tình mỗi ngày đều đang chuyển biến tốt, chỉ mong có thể sớm ngày bình phục xuất viện, ra ngoài tìm việc làm, không để Hạ Hà chịu khổ một mình nữa.”
Mẹ Hạ nói xong thì mắt đỏ lên, bà ta không sợ chết, nhưng cũng không yên tâm để Hạ Hà lại một mình trên đời.
Mắt Hạ Hà đỏ bừng, kéo tay mẹ Hạ, gượng cười nói: “Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều như vậy, bây giờ cứ yên tâm chữa bệnh đi, đợi khi khỏi bệnh rồi, mẹ con chúng ta lại cùng nhau cố gắng.”
“Được, mẹ nhất định sẽ mau chóng khỏe lại.” Mẹ Hạ cười nói.
“Đã tìm thấy nguồn thận thích hợp chưa?”
Dương Chấn đột nhiên hỏi.
Bệnh của mẹ Hạ rất nặng, chỉ có thay thận mới có thể giữ mạng, nếu không tất cả đều chỉ là phí công.
Sắc mặt Hạ Hà lập tức trở nên tối tăm, khẽ lắc đầu: “Bác sĩ nói vẫn đang tìm, dù sao nguồn thận quá ít, có thể gặp chứ không thể cầu, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi!”
Dương Chấn gật đầu, bỗng nhiên nói: “Mọi người đợi một lát, cháu đi ra ngoài gọi điện.”
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Dương Chấn gọi một cuộc điện thoại.
Đối phương nhanh chóng nghe máy, giọng nói vui vẻ vang lên: “Anh Chấn, sao cậu lại gọi điện thoại cho tôi thế?”
Bên kia là một giọng nữ rất trẻ tuổi, có vẻ rất kích động vì nhận được cuộc gọi của Dương Chấn.
Dương Chấn lúng túng nói: “Chị, tôi tìm chị có chuyện.”
“Đúng là có chuyện cần nhờ mới tìm đến! Tôi còn tưởng thằng nhóc thối cậu nhớ tôi rồi nữa!”
Người phụ nữ tức giận nói.
Cô ta tên Irene, từ nhỏ đã là thiên tài, dù mới ba mươi tuổi nhưng đã là chuyên gia y học cấp bậc báu vật quốc gia.
Lúc trước sống ở biên giới phía Bắc một khoảng thời gian, từng cứu rất nhiều chiến sĩ, rất thân với Dương Chấn.
Dương Chấn cười khổ: “Dù tìm chị có chuyện nhưng thật sự cũng rất nhớ chị, đợi một khoảng thời gian nữa, tôi đến Yên Đô tìm chị.”
“Xem như cậu có lương tâm, tôi biết cậu là người bận rộn, cũng không làm chậm trễ thời gian của cậu nữa, có chuyện gì thì nói đi.”
Irene dứt khoát nói.
Lúc này Dương Chấn mới nói chuyện của mẹ Hạ ra, cuối cùng hỏi: “Cho nên tôi muốn hỏi bên chị có cách nào có thể tìm được nguồn thận thích hợp không?”
“Tôi chỉ có thể nói là sẽ cố tìm thôi, dù sao nguồn thận vốn dĩ rất ít, hơn nữa tất cả các chỉ số hóa nghiệm phải khớp nữa mới được.” Irene nói.
“Có những lời này của chị là đủ rồi, tôi sẽ đưa tài liệu chi tiết của bệnh nhân đến cho chị.” Dương Chấn nói.
“Được, vậy quyết định như thế nhé, có tin tức tôi lại liên lạc với cậu, tôi sắp phải đi họp rồi, không nói chuyện với cậu nữa, có thời gian thì đến Yên Đô tìm tôi.” Irene nói.
“Được, vậy chị bận việc của mình đi!”
Dương Chấn nói xong thì cúp máy.
Dù vẫn chưa tìm được nguồn thận, nhưng có mấy câu nói của Irene là đủ rồi. Anh và Irene ở cùng nhau mấy năm, hiểu rất rõ cô ta, chỉ cần cô ta nói sẽ cố thì gần như đã có thể chắc chắn.
“Dì, dì đừng lo lắng, chắc chắn có thể tìm được nguồn thận thích hợp. Bây giờ dì lo mà nghỉ ngơi cho khỏe, đợi có nguồn thận thích hợp mới có thể phẫu thuật thuận lợi được.”
Về đến phòng bệnh, Dương Chấn an ủi.
Tán gẫu với mẹ Hạ một lát, Dương Chấn chủ động nói mình phải về, Hạ Hà nhân cơ hỏi đi theo anh ra khỏi phòng bệnh.
“Hạ Hà, cô tìm tôi có chuyện muốn nói à?”
Mãi khi ra đến bãi đỗ xe Hạ Hà vẫn không nói gì, khiến Dương Chấn hơi khó hiểu.
Hạ Hà im lặng suy nghĩ, đột nhiên lấy một tờ giấy ra nhét vào tay Dương Chấn.
“Đây là gì?”
Dương Chấn nghi ngờ hỏi.
