Chương 219
CHƯƠNG 219: ĐÁNH CHO SƯNG MẶT
Thấy Mục Chấn dẫn theo một nhóm đông người đi vào, hơn nữa đều là ông lớn của những gia đình giàu có ở Châu Thành, tất cả mọi người đều ngơ ngác.
“Ba! Sao ba lại đến đây?”
Tên tay sai số một bên cạnh Trần Anh Hào, Vương Kỳ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông thì giật mình.
“Ba!”
…
Bảy tám người trong số hàng chục người ở phòng bao đã nhận ra ba mình.
Đây không phải vấn đề, mà vấn đề là ba của họ đi theo một người đàn ông trung niên tới.
Mà bên cạnh người đàn ông trung niên đó còn có một gương mặt quen thuộc, chính là Mục Chấn, người vừa mới bị họ đánh hội đồng đuổi ra khỏi phòng bao.
Vừa nãy Mục Chấn gọi người đàn ông trung niên đó là “ba”.
Nghĩ tới việc Mục Chấn vừa bị đánh, mặt ai nẫy đều tràn đầy sợ hãi.
Lúc này, không chỉ có mình chúng sợ, mà ba của chúng cũng sợ.
“Được lắm, các gia chủ, người vừa đánh con trai tôi không ngờ còn có con trai các ông!” Mục Đông Phong cười lạnh nói.
Nghe vậy sắc mặt mấy ông chủ đều biến sắc, sau khi đưa mắt nhìn nhau họ nhanh chóng quát con trai mình: “Đồ khốn kiếp! Còn không mau lăn ra cầu xin cậu Chấn tha thứ!”
Nhà họ Mục là gia tộc ở tỉnh lỵ, nếu chỉ đơn giản như vậy thì dễ rồi, nhưng nhà họ Mục lại là gia tộc chi nhánh của nhà họ Hàn giàu có bậc nhất tỉnh lỵ.
Có thể nói đắc tội nhà họ Mục chính là đắc tội nhà họ Hàn.
Với họ mà nói, nhà họ Hàn là trời, một câu nói có thể huỷ cả gia tộc nhà họ.
Mục Đông Phong chỉ có một đứa con duy nhất là Mục Chấn, ông ta cực kỳ cưng chiều cậu ta, bây giờ cậu ta bị đánh ở Châu Thành, có thể tưởng tượng được hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào.
“Cậu Chấn, tôi sai rồi! Xin cậu hãy tha cho tôi!”
“Cậu Chấn, tôi biết sai rồi! Cậu cứ coi như tôi đánh rắm đi, tha cho tôi nhé!”
“Cậu Chấn, tôi cũng biết sai rồi! Cậu khoan dung độ lượng, hãy tha thứ cho tôi!”
Mấy tên đó vừa nãy còn kiêu ngạo bắt Dương Chấn quỳ xuống cầu xin Trần Anh Hào giờ đây lại như một con chó, quỳ dưới chân Mục Chấn xin tha thứ.
Vẻ mặt Trần Anh Hào khó coi tới cực điểm, những người này đều là người của anh ta nhưng lại làm trò cười cho Dương Chấn xem.
Đây cũng là lần đầu anh ta nhìn thấy Mục Đông Phong, nhưng cũng không biết thân phận của ông, chỉ là nhìn từ thái độ của những gia chủ nhà giàu có khác ở Châu Thành cũng có thể đoán được thân phận của ông ta không hề tầm thường.
“Con mẹ nó, không phải vừa nãy chúng mày đều rất kiêu ngạo à? Còn dám đánh ông, bây giờ biết sợ rồi chứ?”
Lúc này Mục Chấn cực kỳ kiêu ngạo, xông lên đạp mấy phát vào người mấy tên kia, tất cả đều ngã xuống đất, cậu ta chỉ vào mấy người kia rồi mắng: “Ông đây lớn từng này, đây là lần đầu tiên bị đánh, hôm nay dù có ba chúng mày ở đây, ông cũng sẽ không bỏ qua cho chúng mày!”
Câu này của cậu ta không nể mặt chút nào.
Nhưng những gia chủ khác lại chẳng ai dám nói gì, một số người đã không đành lòng nhìn cảnh sắp xảy ra, cúi thấp đầu.
“Fuck! Mở to mắt hết ra cho tôi”!
