**********
Ông nội, ông Diệp Linh sửng sốt, không ngờ ông nội đột nhiên xuất hiện sau lưng mình. Sắc mặt cô ta có chút khó xử, sợ ông nội sẽ vì thằng em họ này mà mắng mình trước mặt người khác. Đầu cô ta rụt vào cổ trông như một con chim cút sợ hãi. Khi thấy vậy Diệp Minh lập tức bước tới và giải cho Diệp Linh: ơi, Diệp Thiên nói rằng hai quả óc chó mà Diệp Linh cho ông hai năm trước là giả, và anh ấy có thể mua được vài kí lỗ óc chó như vậy, vì thế mới khiến Diệp Linh tức giận. "Vâng, đúng vậy ông nội, con có thể làm "Con cũng có thể làm Diệp Hạo, Diệp Toàn và những anh em khác của nhà họ Diệp đều đứng về phía Diệp Linh. Vậy nên mẹ của Diệp Linh- thím thứ năm của Diệp Thiên rất không hài lòng và chỉ vào mũi Diệp Thiên giọng: của cháu là gì? Cháu không biết Tiểu Linh nhà thím là ngôi sao ư? Con bé kiếm mấy chục triệu một tháng, đủ cho cháu tiêu cả đời đấy. Cháu không thể kiếm được nhiều tiền từ công việc bán thời gian thì thôi đi, tại sao lại nói rằng quả óc chó mà Tiểu Linh của thím mua cho ông nội là hàng giả? Cháu đã bao giờ chơi với những thứ đó chưa? Đừng nói lung tung nếu cháu còn chưa từng chạm vào nó. Vài kí lô sao, cháu có bản thân cũng mua không nổi một năm à, tôi không biết Thiên nhà chúng tôi đã từng chơi thứ đó chưa, nhưng nó thực sự có thể mua được vài kí lô quả óc chó đó, xin đừng coi thường Dương Thục Thanh đứng bên cạnh Diệp bất lực nói. "Không phải là quả óc chó sao? Bất kể như thế nào Thiên nhà tôi thực sự có thể mua được." Diệp Diệu Hà cũng đứng về phía Diệp Thiên. Lập tức chuyện này gây ra một trận cười rộ lên. Tất cả mọi người trong gia tộc họ Diệp đều có cái nhìn như nhìn kẻ ngốc nghếch về phía ba người. Họ đều biết quả óc chó này được mua với giả mấy trăm triệu một ký, mỗi ký chỉ có khoảng ba mươi quả óc chó, tức là vài chục triệu một quả, chưa kể vài ký, một ký đã đủ để Diệp Thiên làm việc vài chục năm. "Anh ơi, không phải anh trai đang lừa anh đâu. Anh tưởng là quả óc chó ngoài đường sao. Loại óc chó có nhãn hiệu này có giá mấy trăm triệu một ký. Anh và chị dâu cứ coi như chưa nói gì đi." Người anh thứ năm Diệp Diệu Văn chế nhạo "Còn cát-xẻ, e rằng cả ba người nhà anh làm cả mấy chục năm cũng không kham nổi." Thím Năm vặn vẹo đầu đầy vẻ khinh thường và cao ngạo. Diệp Thiên lúc này mới nói: "Đồ giả có thể mua mấy trăm tệ, giả vốn cũng không tới mười tệ. Mua vài cái tiền cát xê mà phá hư gia tộc, thim Năm, có muốn tôi mua một xe tới cho thím không?" * Vậy cùng chờ xem. Nếu cậu có thể nhờ người mang đến một xe quả óc chó chất lượng tương đương, tôi sẽ ăn hết trong một đêm để cho cậu xem!” thím Năm nói. Diệp Thiên lập tức lấy điện thoại ra gọi: "Là do thím nói đó, Nếu tôi mang được một xe qua thì thím tuyệt đối không được nhờ người khác ăn giúp. “Là chó mới phải nhờ người giúp cậu cứ kéo xe bán quả óc chó bình thường ngoài đường thì trong một đêm phải ăn hết cho tôi, không ăn mà gọi người đến giúp là chó!" Thím Năm tự tin nói. "Không vấn đề gì." Diệp Thiên chuẩn bị gọi điện thoại cho Vũ Thiên Trường, nếu không xử lý được chuyện này vậy hắn không cần phải là người đứng đầu Vương gia, một trong bốn gia tộc lớn của đế độ nữa. Nhưng lúc này lông cụ Diệp nổi giận nói: "Cùng là người nhà còn cãi nhau cái gì, ta không tồn tại ở đây hay sao?"
Mấy cô của đứng lên khó chịu nói: "Mấy anh em các ông cũng thật là, tại sao lại chuốc cho cha say tới như vậy chứ? Cứ coi như những lời cha nói khi say là vô nghĩa đi. Diệu Hà, cậu đưa cha về nghỉ ngơi đi. Khi nào cha tỉnh rượu chúng tôi sẽ qua nói chuyện. Dì thứ hai, dì thứ tư và dì thứ năm của Diệp Thiên cũng lần lượt đứng dậy với vẻ mặt bất bình. "Cha.." Diệp Diệu Hà đang định thuyết phục ông nhưng không ngờ ông lão đột ngột đập bàn tức giận nói với đám con "Nhà họ Diệp chúng ta có chuyện, đã đến lượt mấy người phụ nữ xen miệng vào chưa? Ta vẫn chưa chết, nếu một ngày ta chết rồi thì có phải mấy con định đảo lộn nhà họ Diệp này ư?
Một số cô con dâu ngay lập tức rụt đầu lại, không nói thêm câu nào nữa. “Ta hỏi các con có ý kiến gì không?" Ông lão liếc mắt nhìn mấy đứa con trai lớn tiếng nói. Ngoại trừ Diệp Diệu Hà, bốn người con trai kia nhìn nhau, ai nấy đều muốn phản đối nhưng lại chẳng ai dám lên tiếng. Bọn họ đều biết chỉ cần đứng lên phản đối thì sẽ bị ông cho vào danh sách đen, khi chia tài sản có thể sẽ được nhận phần ít hơn. “Vì không phản đối nên chuyện này kết thúc tại đây nhé?”
Ông lão vừa dứt lời thì ông chủ Diệp Diệu Đông ngay lập tức đứng dậy và nói: "Cha, để hôm khác chúng ta bàn lại chuyện này được không?" "Đúng rồi đó cha, để hôm khác bàn lại đi." Ba anh em còn lại đồng ý. Họ phải thảo luận giải quyết nó một cách riêng tư. Tài sản của nhà họ Diệp gần 60 tỷ, làm sao có thể thêm một người vào rồi phải chia bớt miếng ăn?
Ông Xương thất vọng lắc đầu, đau lòng nói: "Các con đều là anh em, vậy mà lại không muốn Diệu Hà được kế thừa gia sản nhà họ Diệp ư?" Ông lão biết nhà Diệp Diệu Hà không quyền không thể nên muốn cho bọn họ một chút để duy trì cuộc sống. Thậm chỉ chỉ 5% vốn của gia tộc thôi cũng đủ để gia đình Diệu
Hà sung túc đến cuối đời "Cha, không phải Diệu Đông và bọn con ý kiến. Mà là xưa nay Diệu Hà đầu có đóng góp gì cho tập đoàn nhà họ Diệp đấu Phải mất bao năm qua tập đoàn Diệp thị mới lớn mạnh, nhưng giờ chúng con phải để cho gia đình chủ ba được hưởng thành quả của mình thì có phần không hợp lý. Trong lòng không ai cảm thấy chuyện này dễ nghe.
Bà thim đứng lên ý kiến khiến đám con cháu thi nhau hưởng ứng: "Chị dâu nói đúng." "Con...". Ông lão tức giận bừng bừng. Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên: "Nguyện vọng của lão gia là do nhà chúng ta đảm nhận. Từ bác gái. Bác gái nếu không muốn nhà chúng ta chia tài sản thì nhà chúng ta cũng không cần. Chúng ta thật sự không thích số tiền ít ỏi này." Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người đều rơi vào Diệp Thiên đang gặm cua. Ngay sau đó, có một cuộc náo động. "Tôi nghe nói đúng. Vì anh ấy nói không thích tài sản của nhà họ Diệp?" "Tài sản của nhà họ Diệp là một ngàn tỷ, cho dù đưa một phần trăm cho gia đình anh ta cũng sẽ có mười tỷ, đủ để nhà anh ta kiếm được mấy đời "Đừng tốt nhất, hãy cứu lấy tài sản của gia đình họ." "..." Cô cả lập tức vui vẻ nói: "Diệp Thiên, người đã nói lời này, đừng hối hận." "Ta đã nói rồi, ta sẽ không trở lại." Diệp Thiên vẻ mặt kiên định, sau đó cười lạnh: "Ta không nói như vậy, các ngươi là nữ nhân, là muốn nhường lão tử sao? "Đánh rằm!" Dì năm nhảy ra chỉ vào mũi Diệp Thiên chửi bởi: “Đừng tưởng rằng ta không biết, người là làm hài lòng lão nhân gia bộ dạng. Thật không ngờ người lại nặng lòng như vậy, muốn tiền mà cứ nói. Có cần phải nói lương tâm như vậy không?" "Nó là.." "Đủ rồi!” Ông già hét lên. Đúng lúc này, quản gia họ Diệp chạy vào. "Cha, bên ngoài có một xe tải chở quả óc chó. Cũng là mấy trăm catalo. Nghe nói là do ngài Diệp Thiếu Dương đặt mua. Người hộ tống xe tải cũng không nhỏ. E rằng chiếc xe tải này không dễ dàng. Ngay khi câu nói này phát ra, tất cả những người có mặt đều sửng sốt. Lúc này, Diệp Thiên đứng dậy thốt ra một chữ: "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, sau đó tôi muốn và mặt rồi!"