Trương Kiếm lập tức gật đầu.
Từ khoảnh khắc Sở Trần xé hợp đồng ly hôn, Tô Nguyệt Hiền cứ thấy bất an.
Bà lo nhà họ Tổng sẽ bị vận xui của Sở Trần vạ lây.
Rầm!
Cửa phòng họp lại bị đầy bật ra.
Diệp Thiếu Hoàng, thiếu gia nhà họ Diệp, quay lại.
Phòng họp lập tức im phang phắc.
Mọi ánh mắt đều đồn lên người hàn, tim ai nấy cũng thót lại.
Sắc mặt Tổng Nhan khẽ đổi.
Ánh mắt hần đổ đồn vào Sở Trần, từng bước tiền tới.
Một áp lực vô hình ập tới, đè nặng cả căn phòng.
Không khí chết lặng như tờ.
"Cũng không ngu đến mức ấy." Diệp Thiếu Hoàng chậm rãi mở miệng.
"Còn biết từ chối ký cái hợp đồng ly hôn."
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống Sở Trần: "Anh rất rõ, ở nhà họ Tổng anh chỉ là một con chó. Nhưng một khi rời khỏi nhà họ Tổng, anh còn chắng bằng con chó."
Hắn nói giọng như cảm thán: "Xét ở điểm này, đúng là anh khôn ra rồi."
"Anh định dùng một ngày để chứng mình mình còn giá trị đế ở lại nhà họ Tổng à?" Diệp Thiếu Hoàng áp sát Sở Trần, ánh mắt sắc lém, nói rành rọt: "Nói cho anh biết một tin. Nhà họ Hạ đúng là nhâm vào thị trường dược phấm Thiền Thành, chỉ có điều, mục tiêu hợp tác của họ không phải nhà họ Tổng, mà là ... nhà họ Diệp."
Khỏe môi hắn thoáng một tia giều cợt: "Đại diện nhà họ Hạ ngày mai sẽ đến khách sạn Hoàng Đình bàn chi tiết hợp tác với tôi. Nếu thích, anh có thể đứng chờ ở cửa Hoàng Đình mà ngâm bóng dáng của đại diện nhà họ Hạ."
Hần mỉm cười quay người, đi đến cửa, chợt khựng lại, ngoái đầu nhìn mọi người, nở nụ cười điềm đạm: "Nghe nói cụ ông Tổng mê đồ co, cất giữ không ít món quý. Tối mai, tôi sẽ ghé thăm cụ."
Tô Nguyệt Hiền hoàn hồn, vội cười đáp: "Ông cụ vẫn hay nhac đến những người trẻ tài nắng ở Thền Thành, khen thiếu gia Diệp không ngot. Biết thiếu gia Diệp đến thăm, ât cụ sẽ rất vui."
"Sở Trần, nghe rõ lời thiếu gia Diệp chưa?"
Diệp Thiếu Hoàng vừa đi khỏi, Tổng Tình đã không nhịn được giễu cợt:
"Cậu chí là một con chó, thế thôi."
"Chị hai, chị nới quả rồi đấy." Tổng Nhan cau mặt.
"Em ba, em không nghe thiểu gia Diệp vừa nói à?" Tổng Vân nói: "Nhà họ Hạ đúng là sẽ vào Thiền Thành, nhưng đối tác họ chọn là nhà họ Diệp. Sở Trần, lấy tư cách gì mà nói khoác? Hắn chỉ muốn trì hoãn thêm một ngày trước khi cút khỏi nhà họ Tổng mà thôi."
"May mà thieu gia Diep độ lượng: " Lam Tin Binh tho phao, "không chấp nhặt với hàn."
Lúc này, Sở Trần đứng lên.
Mọi người đều nhìn sang.
"Sớ Trần, cậu định làm gi?" Tô Nguyệt Hiền cau mày.
Châu Kiếm cười khấy: "Vừa nãy xẻ hợp đồng ly hôn khi thế lầm mà? Khi thiếu gia Diệp bước tới thì không dám ho he nửa lời."
Sở Trần nhin Châu Kiểm, nghiêm túc đáp: "Chô mới súa bừa."
Mặt mũi mọi người lại biến sắc.
"Sở Trần, im đi." Châu Kiếm liếc ra cửa: "May mà thiếu gia Diệp đã đi xa; bằng không, cậu có muốn chết thì kệ, đừng lõi nhà họ Tổng chịu vạ."
"Khách khứa sắp đến đủ, chúng ta chuẩn bị xuống thôi." Tổng Tà Dương bước vào, liếc Sở Trần, mặt không cảm xúc: "Nho Hải sẽ cho người đưa Sở Trần về."
Biết được đối tác mục tiêu của nhà họ Hạ là nhà họ Diệp, Tổng Tà Dương chắng còn chút hy vọng nào ở Sở Trần. Nếu không vì đã hửa cho anh một ngày, ông đã tống cố anh đi ngay. Đã không thế công bổ chuyện Sở Trần và Tống Nhan ly hôn ngay trong bữa tiệc, thì dĩ nhiên So Trần cũng không có tư cách bước vào hội trường.
"Một ngày cũng khá gấp đẩy." Lãm Tín Bình bật cười, nhìn Sở Trần đầy mìa mai: "Sở Trần, về mà chuẩn bị cho tốt đi. Bọn tôi ... mong chờ màn trình diễn của cậu đấy."