Chương 21 Dừng tay lại mau

Văn Lam
Nguồn: metruyenhot.me
Anh khể cười: "Chắc họ lạc đường thôi." Ảnh mắt hướng về phía trước: "Nói chuyện chính đã, giờ cậu định tính sao?" Sắc mặt Tổng Thu thoáng biển đổi. Cậu rất tức. Nhưng thân phận đối phương lại khiến cậu kính sợ. Nhà họ Diệp. Diệp Thiếu Hoàng. Nhà họ Tổng tuyệt đối không dám đắc tội. "Tôi ... còn biết làm gì bây giờ?" Tổng Thu chua chát. Diệp Thiểu Hoàng, anh đác tội nối à? "Cậu đúng là đồ vô dụng." Sở Trần lạnh giọng, sải bước đi thầng, không ngoái đầu. "Anh ... " Tổng Thu nghe câu đầu đã muốn nối nóng phần bác, nhưng câu tiếp theo của Sở Trần lại làm cậu sững người. "Nhớ lời anh rế: ai dâm lăm ton thương người em yêu thương nhất, bất kế hần là ai, cử đập cho hần băm dập." Tổng Thu nhìn Sở Trần từng bước tiến về phía Diệp Thiếu Hoàng. Bên lề đường có một thùng rác. Anh tiện tay xách lên. Lúc này Diep Thieu Hoang vẫn mim cười nhìn Tổng Nhan, bàn tay hần đã đưa ra trước mặt cô. Hắn không vội. Hắn tự tin người phụ nữ này nhất định sẽ cúi đầu. Hắn rất hưởng thụ cái cám giác chờ con mồi tự dâng mình vào bẫy. Này! Đng sau, một giọng nói vang lên. Vinh Đông quay phât lại, mắt trợn to, sắc mặt biến đối: "Sở Trần!" Diệp Thiếu Hoàng cũng quay đầu theo tiếng gọi. Không thế tin nối. Sở Trần sao lại ở đây? Lúc này anh đã tới sát ... "Sở Trần, đứng lại!" Vinh Đông thấy trong tay anh còn cầm một thùng rác, lập tức bước lên. Sở Trần tung chân, Vinh Đông chưa kịp chớp mắt đã thấy bụng quặn đau, vô thức lùi mấy bước, đập vào người Diệp Thiếu Hoàng. Sở Trần lao tới, thùng rác trên tay đập thầng xuống. Vinh Đông và Diệp Thiểu Hoàng không kịp né, bị úp cả thùng rác lên đầu. Hai người loạng choạng lùi, kêu thất thanh, Sở Trần lại đá thêm một cú, hai thân hình ngã nhào, thùng rác nặng nề nện xuống đất. "Rác rưới.' Sớ Trần sái bước lên, bổ thêm mãy củ đã vào hai người. Ở đàng xa, Tổng Thu chết lặng. Một người là đại thiểu gia nhà họ Diệp, một người là con trai tổng giám đốc tập đoàn Vinh Thị. Giờ đây, hai kẻ ấy bị úp chung một cái thùng rác, bị đè xuống đất mà nện cho tơi tả. Kẻ ra tay, lại là anh rế ngốc bị cá Thiền Thành khinh thường - Sớ Trần. Tổng Thu thấy như đầu óc chập mạch. Không kim được nhớ lại lời Sở Trần. Anh ấy thực sự đã cho đối phương ăn đòn! "Đánh hay lăm!" Tổng Thu buột miệng, càng nhìn càng đã mắt, nhưng lập tức ngậm miệng, còn hốt hoàng ngó quanh. Nhìn thì sướng thật, chứ bảo cậu tự mình xông vào nện Diệp Thiếu Hoàng thì cậu không có gan. Tổng Nhan lúc này cũng hoàn hồn, sắc mặt tái đi, mở cửa xe chạy tới: "Sở Trần, dừng tay lại mau!" Anh chưa kịp thu chân, lại lỡ đá thêm Diệp Thiếu Hoàng một cú. Nhìn hai kẻ nâm dưới đất rên la thảm thiết, mặt Tổng Nhan trắng bệch. Tổi nay, Sớ Trần thực sự đã gây ra đại họa. Ở Thiền Thành, ai dám trùm thùng rác lên người Diệp Thiểu Hoàng, rồi đè ra đánh giữa đường cơ chứ. Tổng Nhan suýt khóc vì hoàng: "Sở Trần, tôi đã báo anh đừng đánh nhau nữa mà!" Sở Trần liếc hai kẻ đang rên rỉ dưới chân, ngãng đầu, mỉm cười dịu giọng: "Anh có đánh nhau với họ đâu. Anh chỉ .. , đánh họ chứ họ có đánh lại đầu."