Chương 330 - Long trời lở đất
Tân Uẩn nở một nụ cười nhẹ nhõm, không cần bắt mạch cũng biết Lâm Gia Vinh đã bình phục, nếu không Thạch Khoan nhất định đã sửng cồ lên.
Bây giờ Thạch Khoan hệt như một khúc gỗ không thể thốt ra lời nào, điều này đủ cho thấy cách chữa của Giang Nghĩa đã thành công.
Tân Uẩn trợn mắt nhìn anh, biết anh đang nói hươu nói vượn.\b\b\b\b\b\b\b\b