Chương 458 - Mạo danh
Sau khi kiên nhẫn chờ đợi trong vài phút, quả nhiên Điền Kê đã mở mắt, ý thức cũng dần khôi phục, còn có thể mở miệng nói chuyện.
Dương Tuấn Thiên lập tức nắm chặt tay Điền Kê: "Anh em tốt, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại.”
Có vẻ như đám người Dương Tuấn Thiên đã hiểu lầm mình là người cứu Điền Kê.\u0001