Chương 94 - Xin lỗi cũng không có tác dụng gì
Tin nhắn được gửi đi xong, Giang Nghĩa lặng lẽ cất điện thoại đi.
Đúng lúc đó, anh nhìn thấy hai bàn tay nhỏ của Cố Vĩnh Lượng đang siết chặt, nhìn ra ngoài cửa sổ đầy căm hận.
Giang Nghĩa vỗ ngực: “Cháu cứ tin chú, nhất định cháu sẽ được đi học và những kẻ khốn kiếp đã coi thường ba con cháu nhất định sẽ phải tới khóc lóc xin lỗi cháu.”\u0001