Chương 11

Huỳnh Thiên Kỳy
Nguồn: metruyenhot.me
Chương 11 : Vui Vẻ Sáng hôm sau Khuất Vân Di tỉnh dậy bên cạnh đã không thấy Doãn Đình Nghiêm đâu . Cô nằm nhớ lại đêm qua Doãn Đình Nghiêm đã yêu mình như thế nào mà đỏ mặt cười tủm tỉm . Khuất Vân Di ngồi dậy định đi vào phòng tắm thì cơn đau phía dưới ập đến . " Uii " Khuất Vân Di cố gắng đi vào phòng tắm vscn , cô ngâm mình trong mà thoải mái cơ thể . Cô rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại , có anh và sau này có con của bọn họ . Khuất Vân Di đi xuống nhà cũng không thấy Doãn Đình Nghiêm đâu . Cô chỉ thấy Tiết Khương , Tiết Mặc đứng nói chuyện gì đó rất vui . " Này . Hai anh có thấy Đình Nghiêm ở đâu không? " Khuất Vân Di đi chậm lại hỏi . Phía dưới của cô vẫn còn rất đau . Tiết Khương , Tiết Mặc thấy Khuất Vân Di đi như vậy mà mím môi cười . Chắc hôm qua thiếu gia của họ rất mạnh mẽ . Tiết Khương , Tiết Mặc nãy giờ đang bàn chuyện đêm tân hôn của Doãn Đình Nghiêm . Cả hai đang lo dùm cho Khuất Vân Di . Thân hình của anh to cao lại khỏe như vậy nếu là bọn họ thì cũng chịu không nỗi huống chi thân người mảnh mai nhỏ nhắng của cô . " Thiếu phu nhân , thiếu gia đang trên thư phòng " Tiết Khương nhịn cười nói với cô " Vậy à , tôi lên tìm anh ấy " Khuất Vân Di định đi lên thư phòng kiếm Doãn Đình Nghiêm thì Tiết Khương ngăn lại . " Khoan đã thiếu phu nhân . Thiếu gia đang làm việc không thích người khác làm phiền . " " Tại sao? Tôi là vợ anh ấy mà , tôi không có làm phiền gì đâu " " Không được mà " Tiết Khương , Tiết Mặc kéo cô lại Khuất Vân Di không chịu thua . Cả ba đang giằng co ở sảnh lớn thì Doãn Đình Nghiêm từ thang máy đi ra . " Ba người làm trò gì vậy? " " Bọn họ không cho em lên tìm anh " Khuất Vân Di đi lại gần làm nũng với Doãn Đình Nghiêm . Tiết Khương , Tiết Mặc nhăng mặt . Khi nãy còn đánh bọn anh , còn bây giờ thì như thỏ con . Doãn Đình Nghiêm lắc đầu , anh cũng đã quá hiểu tính tình của Khuất Vân Di . " Sau này cứ để Vân Di lên đó . Không sao cả " " Vâng " Khuất Vân Di quay qua le lưỡi chọc quê Tiết Khương , Tiết Mặc . Hai anh tức điên lên với thiếu phu nhân này . Khuất Vân Di và Doãn Đình Nghiêm vào phòng bếp ăn sáng . Cô rất lười ăn nhưng sợ Doãn Đình Nghiêm không vui nên cô cố gắng ăn . " Ăn nhiều vào " Doãn Đình Nghiêm lấy phần ăn sáng của mình đẩy qua cho Khuất Vân Di . " Em ..em không ăn nỗi " Khuất Vân Di nhăng mặt . Phần của cô , cô còn không ăn hết huống chi thêm phần của anh . " Không nói nhiều , mau ăn nhanh lên " Doãn Đình Nghiêm cầm tách cafe lên uống . Nhìn Khuất Vân Di ốm yếu như vậy anh rất đau lòng . Khuất Vân Di bậm môi cúi xuống ăn . Anh lúc nào cũng vậy , cứ thích ép người khác . " Phía dưới còn đau không? " " Còn " cô đỏ mặt " Hôm nay em có đi học không? " Doãn Đình Nghiêm bỏ tách cafe xuống rồi lấy muỗng đút thức ăn cho Khuất Vân Di , anh cứ thấy cô không chịu ăn . " Không có đi học . Ngày mai em mới đi " " Há miệng ra , cứ không chịu ăn " Khuất Vân Di há miệng ăn mà lòng hạnh phúc , chỉ cần mỗi ngày như thế này thì đã đủ với cô . Khuất Vân Di từ lúc sinh ra thì đã không thiếu thốn từ tiền bạc , quyền thế đến tình cảm gia đình . Cô không cần tiền bạc , quyền thế vì Khuất gia cô có đủ . Cô chỉ cần tình yêu của anh và mãi mãi sống hạnh phúc bên anh . Khuất Vân Di ăn no đến tức bụng , cô thầm nghĩ không chừng vài tháng nữa cô sẽ lăn chứ không đi nỗi . Doãn Đình Nghiêm và Khuất Vân Di ăn xong thì đi lên phòng . Anh thì ngồi dựa lưng vào thành giường nhìn cô cứ múa hát um sùm trước mặt chọc ghẹo anh cười . Doãn Đình Nghiêm bật cười vì không chịu nỗi với cô vợ nhỏ của mình . Sao cô có thể đáng yêu như vậy ?. " Haha anh cười rồi " " Em thích anh cười sao? " anh véo má cô " Đúng vậy . Anh cười rất đẹp trai " " Vậy sao ?" anh hôn nhẹ lên môi cô " Khoan . Nhưng anh không được cười với ai , chỉ một mình em " Cô nghiêm mặt nhìn anh " Được . Chỉ một mình em " Doãn Đình Nghiêm mỉm cười nhéo mũi Khuất Vân Di . Mặc kệ phía trước chuyện gì sẽ xảy ra , anh bây giờ chỉ cần nhìn thấy cô vui vẻ hạnh phúc là được . Doãn Đình Nghiêm nguyện trong lòng sẽ bảo vệ Khuất Vân Di bằng cả mạng sống của mình . Anh bây giờ chỉ có ông nội Doãn và cô là người thân bên cạnh . Khuất Vân Di hạnh phúc ngã vào ngực của Doãn Đình Nghiêm , dù anh như thế nào cô cũng yêu anh . Tình yêu 5 năm nay cô theo đuổi anh , cũng đã được anh đáp lại . " Bảo bối ? " Khuất Vân Di bất ngờ , anh gọi cô là bảo bối sao? Miệng của anh vừa mới ăn kẹo sao ? " Bảo bối ?Em có muốn anh giống như trước đây không? " Khuất Vân Di nghe Doãn Đình Nghiêm hỏi mà không biết phải trả lời làm sao . Cô rất muốn anh giống như trước đây , là một người kiêu ngạo lạnh lùng trước mọi người , là một Doãn tổng người người kính nễ . Nhưng bây giờ đôi chân anh không đi được , cô không muốn anh phải tiếp tục phẫu thuật và tập vật lí trị liệu đau đớn , cô chỉ cần anh mạnh khỏe bên cạnh cô mà thôi . " Dù anh như thế nào , em cũng yêu anh " " Nếu anh có thể đi đứng như trước đây , em có vui không? " " Vui . Nhưng em không muốn anh tiếp tục phẩu thuật đau đớn . Chỉ cần anh mạnh khỏe bên cạnh em như thế này thì đã đủ với em " cô ôm chầm lấy anh . Doãn Đình Nghiêm cong môi cười vuốt tóc mềm mượt của Khuất Vân Di . " Nhưng chúng ta cứ như thế này thì tiền đâu mà sống . Em còn phải sinh con cho anh " Khuất Vân Di miệng cười tươi . Tiền sao? Khuất gia cô không thiếu . Dù cô có sinh cho anh một chục đứa con thì vẫn đủ tiền nuôi . " Khuất gia em rất nhiều tiền . Ba còn nói sau này sẽ cho em hết " Doãn Đình Nghiêm bật cười thành tiếng . Anh như vậy mà sống nhờ nhà vợ sao? Nói vậy thôi chứ tiền và cổ phần , bất động sản của anh đủ để anh sống 10 đời giàu sang . " Vậy sao này phải nhờ em rồi " " Hôn em " Khuất Vân Di chu môi trước mặt Doãn Đình Nghiêm . Cô rất thích được anh hôn . Khuất Vân Di bây giờ có ý định nghỉ học để xuốt ngày được quấn lấy Doãn Đình Nghiêm . Doãn Đình Nghiêm áp môi mình lên môi của Khuất Vân Di , anh cũng đã nghiện đôi môi mềm mại này rồi .