Chương 14

Huỳnh Thiên Kỳy
Nguồn: metruyenhot.me
Chương 14 : Giận Dỗi , Trêu Chọc Khuất Vân Di chờ Doãn Đình Nghiêm đến 9 giờ tối vẫn không thấy anh về phòng . Cô định đi tìm anh thì anh mở cửa phòng điều khiển xe lăn đi vào . " Anh lên phòng rồi . Em pha nước cho anh tắm rồi đấy " Khuất Vân Di xuống giường đi lại gần Doãn Đình Nghiêm mỉm cười . Quan sát vẻ mặt của anh thì cô đã biết anh đang rất buồn . " À ... anh khi nãy giải quyết công việc bên thư phòng rồi tắm ở đó luôn . Anh quên mất " Khuất Vân Di xụ mặt xuống . Khi nãy đuổi cô lên để pha nước rồi bây giờ không dùng đến . Doãn Đình Nghiêm nắm tay của Khuất Vân Di rồi hôn vào đôi tay mịn màng của cô . " Anh xin lỗi , anh quên mất " " Tha lỗi cho anh lần này . Lần sau em giận thật đấy " " Được " Khuất Vân Di đỡ Doãn Đình Nghiêm lên giường . Sao cô không thấy anh quá nặng so với tưởng tượng . Lúc đầu cô nghĩ mình sẽ không bao giờ đỡ được anh . Doãn Đình Nghiêm nằm xuống giường rồi kéo Khuất Vân Di nằm theo . Anh cứ miên man đắm chìm trong suy nghĩ mà không quan tâm gì đến cô . " Đình Nghiêm ! Anh có chuyện gì không vui phải không ?" cô ngồi dậy nhìn anh " Ừm " " Kể cho em nghe được không? Anh và ba ...?" " Vân Di ! Anh không muốn em bận tâm đến chuyện này . Anh muốn em cứ hồn nhiên vui tươi như ngày xưa . Mọi chuyện để anh giải quyết được không? " Khuất Vân Di chu môi nhìn Doãn Đình Nghiêm . Cô không nỡ nhìn anh cứ chôn giấu nỗi buồn trong lòng . Cô muốn cùng anh chia sẽ mọi chuyện . " Em là vợ của anh mà " " Vì em là vợ của anh nên anh không muốn em buồn lòng rồi lo lắng . Anh yêu em nên anh mới làm như vậy . Anh muốn em lúc nào cũng tươi cười vui vẻ " Doãn Đình Nghiêm kéo Khuất Vân Di nằm trên người anh , anh muốn cô cứ như bây giờ . Mỗi khi buồn , anh có thể nhìn cô vui vẻ thì anh cũng sẽ vui theo . Thôi thì con đường đầy cạm bẫy này để một mình anh bước thôi . Còn con đường đầy hoa hồng thì anh sẽ để cô bước . Đến một điểm nào đó , thì anh nhất định sẽ nắm tay cô bước trên con đường đầy hoa hồng và hạnh phúc . Khuất Vân Di đặt đầu lên ngực trái của Doãn Đình Nghiêm , trái tim anh đang đập rất mạnh . " Đình Nghiêm ! Mẹ ....mẹ là vì sao..." " Vân Di ! " " Em muốn biết ? Tại sao em là vợ anh mà không được biết về mẹ chồng mình " Khuất Vân Di nỗi giận ngồi dậy . Tại sao vấn đề gì của Doãn Đình Nghiêm cô cũng không biết . Doãn Đình Nghiêm thấy Khuất Vân Di xù lông lên mà ngồi dậy ôm cô vào lòng . " Vân Di ! Sau này không được tiếp xúc gần ai , đặc biệt là Trịnh Mỹ Hoa và Doãn Thừa Nhiệm . Em và ông nội chính là người thân cuối cùng trong đời anh " " Tại sao ?Em muốn biết " Doãn Đình Nghiêm nhắm mắt lại , tại sao Khuất Vân Di lại cố chấp hỏi một vấn đề mà anh không muốn nói vậy . Khuất Vân Di thấy Doãn Đình Nghiêm im lặng một lúc lâu . Tại sao anh lại không muốn chia sẻ với cô ? Anh xem cô là người ngoài sao?. Khuất Vân Di giận dỗi rời khỏi vòng tay của Doãn Đình Nghiêm rồi nằm xuống giường quay lưng với anh . Doãn Đình Nghiêm mệt mỏi ngã người ra sau thành giường . Mọi thứ đang dồn lên vai anh . Doãn Đình Nghiêm nằm xuống giường nhắm mắt lại như ngủ . Anh đã hứa với Khuất Vân Di là 5 tháng nữa sẽ kết hôn nhưng bây giờ anh lại sợ . Sợ anh chẳng còn mạng để nắm tay cô bước lên lễ đường . Khuất Vân Di thấy Doãn Đình Nghiêm đã nằm ngủ mà chẳng thèm quan tâm , để ý gì đến mình mà bực tức chèo lên người anh . Doãn Đình Nghiêm đang miên man suy nghỉ về kế hoạch thì bị Khuất Vân Di chèo lên người làm càng . " Tại sao không dỗ em." Khuất Vân Di ngồi ngang bụng anh , chu môi nói. " Xin lỗi " Doãn Đình Nghiêm đưa tay vuốt ve khuôn mặt mịn màng của Khuất Vân Di . " Được . Sao này em sẽ không hỏi về chuyện đấy nữa " Khuất Vân Di nằm xuống trên người Doãn Đình Nghiêm . Thôi thì anh không nói vậy cô sẽ tự mình điều tra , cô không tin mình không tra ra . Doãn Đình Nghiêm thở nhẹ ra . Anh muốn Khuất Vân Di của anh lúc nào cũng vui vẻ , hồn nhiên . Nếu anh nói ra sợ cô sẽ sợ hãi và lo lắng cho anh . Khuất Vân Di nằm trên người Doãn Đình Nghiêm mà bắt đầu nghĩ đến chuyện xấu , cô tự nghĩ rồi tự xấu hổ . Doãn Đình Nghiêm thấy Khuất Vân Di cứ nhúc nhích rồi cười tủm tỉm thì đã biết cô gái trên thân mình nghĩ gì . " Đang nghĩ chuyện gì vậy? "anh sờ vào mông cô Khuất Vân Di nghe Doãn Đình Nghiêm hỏi mà giật mình , cô không muốn nói ra chuyện xấu hổ này đâu . " Em ... em không nghĩ gì hết " " Có phải vợ anh đã muốn anh rồi phải không ? Anh đã nói mà , cái chân thứ 3 của anh rất khỏe mạnh " " Ai ..ai muốn anh chứ ." Khuất Vân Di đỏ mặt . Sao cô lại ngại ngùng trước mặt anh vậy chứ ? Cô ngày xưa đâu có như thế . Nếu trong lòng nghĩ ra chuyện gì thì sẽ nói chuyện đó . Doãn Đình Nghiêm bật cười thành tiếng rồi nâng mặt Khuất Vân Di lên . " Anh là chồng của em . Em muốn sài lúc nào cũng được , anh đều đáp ứng cho em hết " Doãn Đình Nghiêm biết Khuất Vân Di đang xấu hổ mà cố tình trêu chọc thêm . " Em mới không thèm sài " Khuất Vân Di chề môi nói rồi định đi xuống khỏi người của Doãn Đình Nghiêm . Anh từ khi nào lại thích trêu chọc cô đến thế . " Không cho xuống " Doãn Đình Nghiêm giữ cả cơ thể của Khuất Vân Di trên người . Anh còn ác ý đến mức để cô ngồi trên hạ bộ của anh . Khuất Vân Di nhăng mặt , vì đang ngồi ngang nên cái thứ đó của anh đang chọt chọt vào nơi đó của cô . " Em buồn ngủ ..." " Chưa trễ lắm " Doãn Đình Nghiêm nhếch môi cười . Khuất Vân Di không chịu nỗi . Cô rất khó chịu , cô muốn được anh yêu thương mình nhưng lại không dám mở lời .