Chương 30 " Anh ...định ..giết em à"

Huỳnh Thiên Kỳy
Nguồn: metruyenhot.me
Đàm Nhã Nhi và Hác Thạc Trân đang đứng ở trước cổng trường chờ tài xế đến đón mình . Chỉ có Khuất Vân Di là chờ chồng mình đến đón mà thôi . " Vân Di là nhất nha " " Tất nhiên" Cô nhướn mày bật cười Một chiếc xe từ đằng xa lái tới là xe của Hác Thế Vỹ đến đón em gái mình. " Anh hai" " Ừm, đợi lâu chưa ?" Hác Thế Vỹ bước xuống xe mỉm cười rồi xoa đầu của Hác Thạc Trân . Mỗi khi không có bận công việc thì anh đều đi đón cô . " Em mới ra thôi" " Hôm nay anh đưa em đi ăn , Vân Di với Nhã Nhi có bận việc gì không ? Chúng ta cùng đi ăn luôn". Hác Thế Kiệt nhìn Khuất Vân Di . Tới tận bây giờ khi cô đã là vợ người khác anh vẫn không thể buông bỏ đoạn tình cảm đơn phương đó với cô . "À, chồng em anh ấy đến đón em về Doãn gia ăn cơm. Hẹn khi khác nhé" Khuất Vân Di cười gượng . " Vậy à" Doãn Đình Nghiêm một thân cao gáo , lịch lãm bước xuống xe đi lại ôm eo của Khuất Vân Di. " Bảo bối ? Chờ anh lâu chưa ?" " Em vừa ra " Khuất Vân Di mỉm cười tươi gói với anh . Hác Thạc Trân ôm chặt lấy Đàm Nhã Nhi nói . " Nhã Nhi à , cùng đi với mình và anh Thế Vỹ nhé" " Như vậy phiền hai người không ?" " Không phiền , đi nhé" "Ừm" Hác Thế Vỹ nãy giờ cứ chăm chú vào đôi chân của Doãn Đình Nghiêm. Doãn Đình Nghiêm đã hồi phục từ khi nào?. " Doãn tổng , chúng tôi đi trước" "Ừm" Hác Thế Vỹ và Hác Thạc Trận , Đàm Nhã Nhi lên xe đi đến nhà hàng ăn trưa . Anh bây giờ cứ suy nghĩ về Doãn Đình Nghiêm mãi . " Anh hai , anh là đang bất ngờ việc Doãn tổng đi được sao?" Hác Thạc Trân nói " Ừm, em biết khi nào ?" " Khi sáng . Sáng nay Doãn tổng đưa Vân Di đi học , em cũng bất ngờ như anh vậy đó" Hác Thế Vỹ quay mặt ra cửa sổ nhìn đường phố . Anh bây giờ đã yên tâm rồi . Anh tin Doãn Đình Nghiêm sẽ đem lại hạnh phúc và bình an , vui vẻ cho Khuất Vân Di. Đàm Nhã Nhi nhìn Hác Thế Vỹ mà mặt xụ xuống buồn bã , tại sao anh lại không để ý đến cô ?. Doãn Đình Nghiêm và Khuất Vân Di về Doãn gia ăn cơm theo lời hứa với ông nội Doãn . Ngồi trên xe mà mặt anh cứ hầm hầm khó chịu . Anh đang rất không vui khi thấy Hác Thế Vỹ xuất hiện gần Khuất Vân Di . Khuất Vân Di rất vô tư ngồi múa hát trên xe mặc kệ khuôn mặt lạnh tanh của Doãn Đình Nghiêm bên cạnh . " Im lặng nào" Khuất Vân Di miệng cứng đờ nhìn qua Doãn Đình Nghiêm , anh là đang bị gì mà mặt đen xì như vậy . " Anh bị sao vậy ?" Doãn Đình Nghiêm không nói gì đè Khuất Vân Di xuống ghế hôn ngấu nghiến đôi môi của cô . Dù biết cô yêu mình , dù biết cô không bao giờ phản bội mình nhưng anh vẫn rất khó chịu khi ai đó nhìn cô say đắm , yêu thương . Doãn Đình Nghiêm tự nhận mình là người ích kỹ và có tính chiếm hữu cao . Anh không thích ai đó cứ nhìn Khuất Vân Di của anh . Khuất Vân Di trợn mắt nhìn Doãn Đình Nghiêm , anh bị quái gì vậy? Cũng may là xe có vết ngăn xuống , nếu không cô sẽ ngại chết mất . " Ưm... " Doãn Đình Nghiêm miết mạnh môi của Khuất Vân Di rồi rời ra . Cô được buông tha mà thở hồng hộc . " Anh ...định ..giết em à" " Anh đang rất khó chịu" " Có việc gì sao?" Khuất Vân Di trèo lên đùi của Doãn Đình Nghiêm ngồi lên , cô rất biết cách làm anh vui . " Anh không thích Hác Thế Vỹ nhìn em say đắm như vậy" " Haha chồng . Anh ghen sao ?" Khuất Vân Di bật cười lớn véo hai bên mặt của Doãn Đình Nghiêm. "Ừm" Khuất Vân Di ngã vào vòm ngực săn chắc , vạm vỡ của Doãn Đình Nghiêm. Cô bây giờ rất mãn nguyện . Có người chồng vừa tài giỏi lại yêu thương mình hết mực .