Chương 102 - Đau thương, chỉ có thể hồi tưởng Bầu trời, dân dần, đổ mưa nhỏ.
Ánh nắng chiếu lên nền đất, nhưng trong mũi tôi, chỉ còn lại mùi của máu và lửa.
Chúng tôi đi ra từ một đường khác của thôn, Hàn Vũ không muốn đi cùng Dạ Minh, nên đi trước, nói rằng còn quay lại tẩy hồn cho tôi, nghe có vẻ rất đáng sợ, tôi coi như gió thoảng bên tai.
Sự xuất hiện của Dạ Minh, khiến cả bầu không khí trở nên ồn ào, cả con đường về nhà cứ cãi nhau với Lãnh Mạch, cãi nhau tới mức cuối cùng tôi phải nhét bông vào tai, chúng tôi ngồi xe bus quay lại thành phố, họ đưa tôi tới dưới tầng chỗ thuê nhà, tôi đứng dưới tầng, lại có hơi do dự.