Chương 153 - Buôn bán với người sống, cũng buôn bán với người chết
“Ôm em thì sao? Em là người phụ nữ của tôi còn không cho ôm à?” Anh ta không vui với phản ứng của tôi, ngược lại còn ôm sát tôi vào lòng hơn, tôi cựa người muốn giấy dụa, anh ta cảnh cáo tôi: ‘Đừng có giấy dụa, còn giãy dụa nữa là nhóm lửa trong người tôi lên, thì em phải chịu trách nhiệm dập nó đấy.”
Tôi lập tức.‹không dám động đậy nữa, chỉ đành cứng người mặc anh ta ôm tôi.
“Ưm…’ Đây là mộng xuân? Nhưng cảm giác này cũng quá chân thật rồi, tôi không kìm được mà có phản ứng, khó chịu mà quay người, co lại hai chân, nhưng người đàn ông không dừng tay lại, tốc độ càng ngày càng nhanh, cảm giác này….