Chương 160 - Cỏ tẩy hồn
“Vì sao thế?” Tôi vẫn chưa hoàn hồn lại từ lần tạt nước ban nấy.
Hàn Vũ lại không nói nữa, cười cười một cách thần bí, xoay về phía Lãnh Mạch: “Lãnh lão đại, tôi nghĩ chúng ta nên đi ra ngoài trước thì tốt hơn.”
Bọn họ vừa đóng cửa phòng ngủ lại, bụng tôi đột nhiên đau quặn lên, kêu ọc ọc, không quan tâm được gì nữa, tôi ôm lấy bụng chạy vào nhà vệ sinh.