Chương 175 - Con mắt này tặng cho cô
“Tôi không biết! Tôi cũng không muốn biết!” Tôi lớn tiếng ngắt lời Hàn Vũ: “Kể từ khi Lãnh Mạch tát tôi, chúng tôi đã hoàn toàn chấm dứt rồi! Đừng quay lại đây nói những lời tốt đẹp thay anh ta nữa! Nếu nói đại vài câu có thể nhận lấy được sự tha thứ, vậy trên thế giới này cần ngục tù và chế độ làm cái gì?
Đặt ra để làm bù nhìn sao?!”
Tư duy của người Minh giới kỳ lạ thật đấy, kỳ lạ tới mức tim gan phèo phổi muốn bốc cháy luôn.