Chương 177 - Tôi đói rồi Tại sao bác sĩ này lại có thuốc của Hàn Vũ?

Nhất Lộ Hoan Ca
Nguồn: tamlinh247.biz

Trời vẫn còn tối, ánh trăng lẻ loi bên ngoài xuyên qua ô cửa sổ, bóng dáng người đàn ông ngồi trong màn đêm không động không đậy như một bức tượng hoàn mỹ đến cực điểm. Nhưng bức tượng ấy lại dọa tôi giật nảy mình ngồi bật dậy: “Lãnh Mạch, anh làm gì thế! Anh vào đây từ bao giờ! Anh dọa ma người ta vui lắm àI” Anh ta vẫn không nói, mà cứ thế nhìn tôi trân trân, tất cả biểu cảm đều bị giấu trong bóng tối, duy chỉ có nửa con mắt là lóe sáng như ánh trăng, trong đôi mắt ấy ánh lên vô vàn cảm xúc phức tạp và có hình ảnh của tôi phản chiếu trong đó.