Chương 190 - Tôi mắc một căn bệnh tên là “tương tư”
Không nhận được câu trả lời của tôi, vòng tay ôm tôi của anh ta càng thêm chặt: “Có phải ở thế giới loài người, triệu chứng này gọi là “suy tư không màng ăn uống” không?”
Suy tư không màng ăn uống…
“Nhóc con, em không để ý đến tôi” Giọng của anh ta thoáng chốc nghẹn ngào, đưa tay quay người tôi lại để tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, anh ta nắm lấy tay tôi, tôi vùng vầy, nhưng anh ta không chịu buông, cứ thế năm chặt tay tôi đặt lên lông ngực bên trái của mình, chùng mắt xuống nhìn tôi với vẻ thâm tình sâu sắc: “Bệnh suy tư không màng ăn uống có phải cũng được gọi là… bệnh tương tư không?”