Chương 247 - Thành phố nhà trẻ
Nghe lời bà chủ nói, sống lưng tôi lại lạnh buốt, tôi quay đầu nhìn những không thấy gì.
“Còn nữa” Bà chủ nói tiếp: “Mấy ngày trước có người tan ca đêm đi về thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc ở trong sân, anh ta đi theo tiếng không, nhưng lại không tìm được đứa bé nào, làm anh ta sợ vãi ra quần tưởng gặp ma, chạy một mạch về nhà, hôm sau liền sốt cao luôn, hôn mê suốt một tuần! Sau đó anh ta liền dọn đi luôn. Không phải tôi dọa hai người, thành phố của chúng tôi chính là như vậy đất, lát nữa về phòng thì ngủ đi, đừng ra ngoài đi dạo linh tỉnh”
“Cháu biết rồi ạ dì Triệu” Người đàn ông chào hỏi bà chủ.