Chương 264 - Cảm ơn thời gian đã cho tôi gặp được em
Anh ta xùy một tiếng rồi chậm rãi bò dậy, đưa tay phủi phủi quân: “Còn hai tiếng nữa, xin hỏi hai người định tiếp tục ve vấn nhau nhau lên đường nhỉ?”
Hai chữ “ve vãn” khiến tôi xấu hổ không dám ngóc đầu lên, đầu cúi thấp xuống gần sát đất, Lãnh Mạch thì hay rồi, anh ta thấp giọng cười khẽ bên tai tôi, đồ lưu manh đồ mặt liệt đồ quỷ mặt dày đáng ghét!
“Nhìn kìa, Trường Thành!” Tôi chỉ tay về nơi cách đây không xa, dưới đoạn Trường Thành đổ vỡ chính là núi Chu Phong.