Chương 324 - Máu của hai người
Không ngờ lần này anh ta không nổi nóng, anh ta im lặng một lát rồi nghiêng người đi vào phòng ăn: “Nếu như tôi muốn giết cô thì cô đã chết từ lâu rồi, làm gì có chuyện cô đứng được ở đây hò hét như thế này”
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Ánh sáng đèn pha lê chiếu lên khuôn mặt anh ta, tôi đột nhiên cảm thấy sự cô đơn và bi thương trong ánh mắt của anh ta.