Chương 332 - Sao anh ta không đi diễn xuất đi “Ai”
Sau đó liền nghe:được có người ở:trên đỉnh đầu tôi nói: “Cô nhóc lủn, chân ngắn nhữ vậy mà chạy nhanh thế”
Má ơi, tôi đây là phạm phải thần linh gì rồi? Bất luận như thế nào đều không ném được anh ta!
Một trạm giữa đường, có một người phụ nữ ôm một đứa bé bước lên xe, vừa vặn đi ngang qua chỗ của chúng tôi, tôi không để ý, ngược lại thì cô ta lại chỉ vào tôi kêu to lên: “Là cô saol”