Chương 340 - Bỉ ngạn nở hoa
“Đừng làm phiền tôi, ngài ấy phạt tôi còn ít hay sao?” Cô gái phất tay kéo quỷ sai đi ra chỗ khác: “Tôi phải ở đây chờ anh ấy, mười năm anh ấy không đến, tôi chờ mười năm, trăm năm anh ấy không đến, tôi chờ trăm năm, ngàn năm anh ấy không đến, tôi sẽ chờ ngàn năm!”
Quỷ sai thở dài: “Người ta là cao tăng tu đạo, cô có biết nhân gian gọi là gì không, là Tế Công Lạt Ma. Ông ấy không muối đầu thai, ngay cả Minh Vương, Diêm Vương đều không quản được. Cho dù ông ấy có đi đầu thai, cũng:sẽ không phải đi con đường này. Đường mà người ta phải đi, chính là đường độ hóaz Trách không được, vừa rồi tôi cảm thấy tên Tu Duyên này có hơi đuen quen. Đây không phải tên của Tế Công trước khi;xuất gia hay sao! Hơn nữa người phụ nữ được quỷ sai gọi là Mặt Ngựa này, không biết có chuyện gì mà lại đang chờ đợi Tế Công. Nhìn bộ dạng kia có †ẽ là người lưu luyến sỉ mê Tế Công rồi.
Cho nên nguyên nhân mà trăm năm Tế Công một mình phiêu đãng chốn nhân gian cũng không muốn đầu thai là đây sao?