Chương 376 - Về nhà

Nhất Lộ Hoan Ca
Nguồn: tamlinh247.biz

Chắc là bọn’họ cảm thấy tôi đã bị Lãnh Mạch đánh trọng thương, muốn để tôi nghỉ ngơi thật tốt, cho nên mới không đánh thức tôi. Giống như có dòng nước ấm chảy qua tim, mắt của tôi đỏ lên, sụt sùi cái mũi: “Được rồi hai người đi tắm rửa thay quần áo đỉ,¿ể tôi nấu cơm cho” Một bữa cơm tối không tính là phong phú nhưng đối với chúng tôi mà nói thế này là đủ rồi, khung cảnh bình yên này, đặc biệt là khi chúng tôi vừa trải qua một trận chiến khốc liệt thì như thế này cũng đủ rồi: Mới ăn cơm được một nửa, cửa sổ trong phòng khách bỗng dưng mở toang ra, có thứ gì đó từ bên ngoài cửa sổ băn về phía chúng tôi.