Chương 391 - Lãnh Mạch anh ta đi gặp quỷ của mình đi
“Tôi đây là người khá hẹp hòi, người khác chế giêu tôi, không đánh lại anh ta, ít ra cũng phải chế giêu bằng miệng lại, không phải sao.” Tôi nhìn Lãnh Mạch, mỉm cười.
Lãnh Mạch tức điên, bả vai tức giận đến phát run: “Được, được lắm, có đàn ông khác che chở, cánh cô liền cứng rồi, lá gan cũng lớn,fhế lực như thế, cô cũng không cảm thấy mình buồn nôn?”
Giữ mặt mũi đi mà gặp quỷ của anh ta, Lãnh Mạch đi mà gặp quỷ của anh:ta đi.