Chương 404 - Không cần cố ý lấy lòng tôi. “
Rõ ràng là búổi trưa, dương Khí rất thịnh, nhưng nhà của TồfrViễn Phàm hoàn toàn tối đen, không khí tà ác bên ngoài quá mạnh, cản hết ánh năng mặt trời,+ôi thử gọi: “Tôn Viễn Phàm?” 2 Không có tiếng trả lời, ngôi nhà của Tôn Viễn Phàm im ăng đến kỳ lạ: Tôi đi về phía trước, vô tình vấp phải thứ gì đó, tôi lảo đảo một chút, bóng người màu đỏ vươn nửa người ra đỡ tôi, thân thể fôi ổn định trở lại, tôi cúi đầu nhìn, ở trước mặt tốt là một người phụ nữ nằm vắt ngang!
Chờ đã; đây không phải là mẹ của Tôn Viễn Phàm sao? 2 Tôi ngồi xổñà xuống và kiểm tra, mẹ cậu ấy vẫn còn hơi thở, Xẻm ra là hôn mê.
lê “Nguy rồi!”