Chương 422 - Trong đầu đều là em Tôi không thèm để ý đến
Tôi cũng không nghĩ lùi bước, con đường đã bước đi, sao có thể nói rút lui được chứ, đạp trên đường vác, từng bước từng bước đi lên nơi cao hơn.
Con đường ván này đứng bên vách núi, khi trèo lên cao tôi vô ý cúi đầu xuống, qua khe nứt trên nền nhà, bên dưới thấy khói bụi mịt mù, dây thừng lắc lư dữ dội, tôi vốn không sợ độ cao, nhưng lúc này chân tôi cũng mềm nhữn, mấy vị khách du lịch sau lưng chúng tôi ngồi xổm xuống, sắc mặt tái nhợt, tôi cũng muốn ngồi xổm, Lãnh Mạch từ phía sau nắm lấy cánh tay tôi: “Đừng nhìn xuống, đừng nhìn xuống, nhìn thẳng về phía trước, tiến về phía rước. “
Lãnh Mạch vốn đã năm lấy dây xích sắt và đứng vững trên tấm ván phía sau, nhưng giây tiếp theo, tôi thấy anh nới lỏng dây xích sắt, nhảy ra cùng tôi rơi xuống vực sâu.