Chương 679 - Chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới
Bên dòng sông Tử khô cạn, trên tâng mười chín của địa ngục u ám, anh và tôi giống như hai kẻ ngu ngốc, tiếng cười quanh quẩn trên bầu trời không ngừng biến thành tiếng vang, và truyền ra xa.
Tôi và Lãnh Mạch trở về từ bờ vực sinh tử, cười nói đủ rồi thì thể lực của hai người đã đạt đến cực hạn, ngã lăn ra đất không ai nói được lời nào.
Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, bởi vì ở bên Lãnh Mạch, tôi đã ngủ rất say cho đến khi Tống Tử Thanh đến ôm, tôi mới bàng hoàng tỉnh dậy.