Chương 732 - Kiếm thần dính máu
Sau khi tôi và Lưu Nguyệt ra khỏi căn phòng đó, dì cũng đuổi theo ngay hăm hằm cả đường với chúng tôi.
Lưu Nguyệt rất bực, ngoảnh lại hét vào mặt bà ta: “Nếu bà thấy chúng tôi ngứa mắt, cảm thấy chúng tôi là kẻ thù của bà vậy thì bà đi một mình đi! Có giỏi thì đừng đi theo chúng tôi nữa!”
Chúng tôi mới đi ra khỏi lối đi đã nghe có tiếng bước chân.