Chương 907 - Chương 907
ậu vài lần, ngừng lại, vung tay lên: Không ngờ tới lần này Lạc Nhu lại tốt bụng bỏ qua cho bọn họ như vậy, Hàn Vũ còn đang kinh ngạc, Lãnh Mạch đã kéo cậu ta dậy, sau khi cảm ơn Lạc Nhụ, liền nhanh chóng rời đi.
Lạc Nhu ở phía sau nhìn bóng lưng của Lãnh Mạch, nở một nụ cười ý tứ sâu xa.
“Lãnh Mạch, tôi xin lõi.” Những giọt nước mät lóng lánh đọng đầy trên đôi mắt của Uông Tư Điềm: “Vừa rồi ở trong chủ điện là tôi đã quá ích kỷ, nhưng tôi thực sự rất sợ hãi. Tôi xin lôi. Sau khi đi ra ngoài, tôi vốn dĩ muốn tìm cha đến đây để cứu các cậu, nhưng chẳng mấy chốc đã thấy các cậu đi ra rồi, các cậu… không Sao chứ?”