Linh An không dám về nhà, cô vào công viên ngồi bệt xuống chân cầu tuột, khóc tức tưởi. Rõ ràng mấy ngày trước còn đang rất hạnh phúc, vậy mà đùng một cái, cô với Hứa Ngụy Phàm đã chia tay.
Trời nắng chang chang, một mình cô gái thất thểu đi bộ từ công viên về đến nhà. Linh An gặp ông nội ngồi trong phòng khách liền cúi thấp đầu, khẽ nấc.
“Khỏe rồi ạ.” Cô nói bừa một câu, rồi mang thố cháo xuống nhà bếp.