Chương 13
Bên dưới nhà, Nam Hoài Cẩn nhìn bóng lưng của cô khuất dần ở phía cầu thang trong lòng anh lại thấy khó chịu. Anh nhìn sang Lý Chi Nghi đang ngồi khóc rất uất ức, gương mặt anh trở nên đen xì:” Anh Viễn, chị Khanh em về trước. Chi Nghi đi thôi”
Bóng dáng của anh và Lý Chi Nghi khuất dần sau cánh cửa, ánh mắt của Chân Khanh lại nổi lên gợn sóng. Gương mặt bà trở nên dữ trợn hơn bao giờ hết:” Lý Chi Nghi ơi là Lý Chi Nghi, rồi tôi sẽ cho cô biết thế nào là đụng vào con gái của tôi”
Quan Viễn đứng dậy ôm vai của bà, miệng ông nở một nụ cười vui vẻ:” Bà xã à, anh sẽ tính đủ tất cả nợ lẫn lãi, cứ yên tâm. Dám đụng đến con gái của ông đây, chắc là chán sống rồi ha ha ha ha”
- Ông xã, lúc nãy trông con bé rất buồn. Em thấy lo lắm
Chân Khanh xoay người, gương mặt lo lắng nhìn về phía cầu thang, cha Quan an ủi bà:” Anh cũng lo cho con bé nhưng mà tạm để Tiểu Nguyệt chịu thiệt vài ngày vậy” ông thở dài rồi tiếp tục nói: