Chương 29

Vy Thảo
Nguồn: metruyenhot.me
Chân Khanh bên kia nghe cô bắt máy liền nhanh chóng mở lời:" Bé cưng ở đó một mình có ổn không? Hay mẹ vào đó với con" Mẹ là vậy, luôn luôn quan tâm lo lắng cho con của mình Nói chuyện một lúc lâu, Quan Sơ Nguyệt nhìn đồng hồ rồi lên tiếng nói với mẹ:" Mẹ à, trời đã khuya rồi. Mẹ ngủ ngon nhé, con tắt máy đây" - Được, ngủ ngon. Ngày mai mẹ vào với con - Vâng Cuộc gọi điện cũng đã kết thúc, không gian lại trở nên im ắng. Quan Sơ Nguyệt nhìn vào cái tên quen thuộc trong danh bạ, ánh mắt trở nên lạnh lùng đến lạ thường. Trời càng về khuya càng trở nên lạnh lẽo hơn. Trên sân thượng của bệnh viện, người đàn ông thất thần ngồi nhìn lên bầu trời tối đen như mực. Ông trời cứ như hiểu được tâm trạng của anh, nhìn khung cảnh buồn đến lạ thường