Nam Yên Nhiên đứng cúi giường mà trừng mắt lên tiếng, thấy chị gái như vậy anh cũng chỉ khẽ cười. Chị lúc nào cũng như vậy, chỉ được cái nói chứ trong lòng chị luôn có người em trai này
- Em còn cười. Em biết mẹ lo cho em thế nào không? Đúng là hết nói nổi mà
- A a a a chị… chị nhẹ tay một chút… đau… em là bệnh nhân đấy
Nam Hoài Cẩn xoa xoa cái lỗ tai vừa bị chị gái nhéo đến đỏ, anh bĩu môi than thở:” Chị xem, bản thân là bác sĩ mà đối xử với bệnh nhân như thế đấy”
- Chưa đánh chết em là may rồi. Lúc nào cũng làm người khác lo lắng
“ Cốc cốc cốc “
- Vào đi
Diệp Phong đẩy cửa bước vào, anh ấy gật đầu chào chị Nam rồi đi đến bên cạnh Nam Hoài Cẩn:”Tôi đã điều tra ra”