Chương 47

Vy Thảo
Nguồn: metruyenhot.me
Chẳng biết đến khi nào mới dừng lại, chỉ biết là Quan Sơ Nguyệt đã ngất đi trước khi trời sáng. Khi mặt trời đã lên cao, cô nghe thấy tiếng đập cửa vô cùng rõ ràng, Quan Sơ Nguyệt lờ mờ tỉnh lại, hạ thể của cô vừa rát lại vừa đau. Nó khiến cô nhớ lại chuyện tối qua liền sợ hãi nhìn sang người đàn ông yên tĩnh đang nằm ngủ bên cạnh Nén cơn đau bên dưới, cô bước đi khó khăn đến phòng tắm. Vừa hay Ôn Đình Ngọc gọi đến cho cô - Sơ Nguyệt, cậu không sao chứ? Mình ở trước cửa phòng đây mau mở cửa đi Giọng cô ấy rất gấp gáp, cô biết cô ấy lo lắng điều gì. Quan Sơ Nguyệt cố tỏ ra mình không sao nhưng nước mắt của cô lại tuông xuống, Đình Ngọc bên kia cũng nghe thấy. Cô không nói nhưng cô ấy đã rõ chuyện gì xảy ra liền lên tiếng trấn tỉnh:” Sơ Nguyệt bình tĩnh nào, nghe mình nói. Cậu ra đây đi, bên ngoài chỉ có một mình mình thôi” - Nhưng mình không có quần áo Giọng cô phát ra lí rí, cô đang rất sợ. Nếu anh tỉnh lại, không biết có như hôm qua không?