Chương 386: Giao dịch thành công
Ha ha, anh ta thật là bị chọc giận điên rồi.
“Chờ một chút đi, cho tôi thêm năm phút nữa đi.”
Lâm Tinh Hỏa đáng thương hướng Trần Phi đưa ra yêu cầu, Trần Phi gương mặt lạnh lùng cũng không muốn đề ý đến cô ta.
Hàn Mộc Tử ho nhẹ một tiếng, sau đó nói:“Cô Lâm, ban đầu các cô hôm nay hẹn mười lăm phút, hiện tại mười lăm phút cũng nhanh đến, nếu không……Cô Lâm đi làm việc trước với Trần đại diện đi?”
Nghe nói, Lâm Tỉnh Hỏa trừng to mắt:“Mộc Tử……”
“Như thế này, chúng ta thêm trên Wechat đi, có thời gian trò chuyện tiếp được không?“Hàn Mộc Tử thật là không nghĩ tới thuộc tính mê muội của Lâm Tinh Hỏa lại nặng như vậy, chỉ có thể lấy điện thoại di động ra mở Wechat lắc lắc điện thoại di động với Lâm Tinh Hỏa.
Lâm Tinh Hỏa dùng sức gật đầu, lấy điện thoại di động ra mở Wechat cùng Hàn Mộc Tử thêm bạn lẫn nhau.
Sau khi thêm xong cô ta còn đề ra một cái yêu cầu nho nhỏ:“Nếu không……Chúng ta chụp chung một bức ảnh nha?”
Cuối cùng sau khi hai người chụp ảnh chung với nhau xong Lâm Tinh Hỏa mới đắc ý mà nâng điện thoại:“Chờ tôi nha, đến lúc đó tôi lại cùng cô nhắn tin.”
“Ừm.”
Lâm Tinh Hỏa lúc này mới hài lòng đứng dậy cùng Trần Phi rời đi.
Trong lúc đó, Hàn Mộc Tử còn nhận được ánh mắt cảm kích đến từ Trần Phi.
Cô bất đắc dĩ cười cười, sau đó đưa bọn họ xuống dưới lầu.
Đợi các sau khi bọn họ rời đi, Tiểu Nhan đứng ở bên cạnh của cô:“Thật sự là vượt qua ngoài dự liệu của tôi, Lâm Tỉnh Hỏa này so với tưởng tượng của tôi không hề giống nhau.”
Nghe nói như thế, Hàn Mộc Tử môi đỏ hơi câu lên một chút:“Tôi giống như cô.”
“Đúng không? Tính cách rất tốt, chính là……Có chút dính người. Cô ta lại là tiểu mê muội với cô……”
“Rất kì diệu.”
“Mộc tử, chúng ta có danh sách, nhanh đi chia sẻ cho mọi người đi, để bọn họ biết, Mộc Tử của chúng ta không phải là dạng người không có năng lực kia!”
“Là phải chia sẻ cho mọi người, chỉ có điều không phải như cô nghĩ, mà là đem gánh vác công việc giao cho bọn họ.”
Nói đến đây, Hàn Mộc Tử một bên quay người đi trở về, hai người vừa đi vừa nói chuyện:“Cô thông báo một chút, nửa tiếng sau mở cuộc họp.”
Tiều Nhan gật đầu: “Được, ta lập tức đi thông báo cho bọn họ.”
Hàn Mộc Tử trở về văn phòng, Tiểu Nhan liền đi đến phòng nhân viên dưới lầu thông báo cho bọn họ về cuộc họp.
Vừa nghe đến họp, sắc mặt Trương Ngọc lập tức trở nên khó coi.
“Tại sao lại muốn họp vậy? Lúc này mới đi làm được có bao nhiêu ngày chứ, suốt ngày họp, có được hay không vậy?”
Lãnh Nguyệt Nguyệt không biết chết sống ghé vào trên mặt bàn, ánh mắt lạnh như băng nhìn qua cô ấy.
Một bên Tiêu Y Y cũng khó chịu chép miệng:“Hôm qua nói nhiều như vậy, hôm nay sao lại còn muốn nói tiếp chứ? Là bởi vì thấy chúng tôi đều quá nhàn, cho nên……Cố ý kiếm chuyện cho chúng tôi làm à?”
Nói xong, cô còn nhìn Lâm Tranh bên cạnh một chút:“Lâm Tranh, anh nói có đúng hay không hả?”
Tiểu Nhan hai tay vòng ở trước ngực, cười lạnh thành tiếng:“Cho dù là cố ý kiếm chuyện cho các người làm vậy thì thế nào hả? Các người đều đang là nhân viên của công ty, các người phải nghe theo chủ của mình chứ!”
“Chậc.”
Trương Ngọc khó chịu cắt một câu, nhưng vẫn là thu dọn đồ đạc đứng dậy.
Tiểu Nhan nhìn thấy tất cả mọi người đang thu thập chuẩn bị họp, vẫn là thỏa mãn ngoắc ngoắc bờ môi:“Nhớ kỹ nửa tiếng sau, không phải hiện tại.”
Nói xong cô ấy xoay người rời đi.
