: Không thể để thất vọng
Tại sao lại khóa cửa!
Hứ, Anh còn hỏi, không biết xấu hổ sao!
Giang Tiểu Bạch xem thường quay lưng về phía cậu ta, không trả lời câu hỏi của cậu ta. Sau đó Giang Tiểu Bạch cảm nhận được hơi thở của Tiêu Túc đang đến gần, giọng nói nhẹ nhàng giống như Bồ Công Anh đang cào cào vào trái tim cô: “Vân còn giận anh à?”
Xí, Ai thèm giận anh chứ!
Thấy Giang Tiểu Bạch vẫn không chịu nói chuyện, Tiêu Túc lại tiến gân hơn: “Anh biết em vẫn chưa ngủ, vừa nãy không phải anh cố ý đâu, anh bảo đảm lần sau sẽ không như vậy nữa”
Nghe anh ấy nói, Giang Tiểu Bạch từng lớn hai mắt, hoa ra anh ấy nghĩ rằng mình đang tức bởi vì việc anh ấy hôn mình á!
Trời ơi cái tên đàn ông thối này, đồ đàn ông thối không hiểu chuyện phong tình”
Đầu cô bị lừa đá hỏng rồi mới đồng ý ở bên anh ấy”
Giang Tiểu Bạch tiếp tục trợn trắng mắt, lần này thực sự lười thèm để ý đến cậu ta nữa, đi ngủ cho xong chuyện, còn nghe cậu ta nói nữa, cô sợ sớm muộn gì cũng sẽ bị nhồi máu cơ tim.
Sau khi Tiêu Túc nói mấy câu, phát hiện Giang Tiểu Bạch không muốn để ý đến mình, nghĩ lại những việc vừa nấy mình đã làm, đúng là có chút quá đáng, muốn xin lỗi cô ấy nhưng lại không biết phải nói thế nào, nghĩ đi nghĩ lại đến cuối cùng cậu ta hỏi cô ấy một câu.
“Nụ hôn chúc ngủ ngon tối này, em còn muốn không?”
Giang Tiểu Bạch: “2”
Sau một hồi căn phòng chìm trong im lặng, Giang Tiểu Bạch cuối cùng quay người lại mặt đối mặt với Tiêu Túc, ánh đèn tuy không sáng rõ nhưng cũng đủ để có thể nhìn rõ đối phương.
“Anh là heo đấy à?” Giang Tiểu Bạch tức giận hỏi cậu ta một câu.
Tiêu Túc nghĩ rằng cô ấy lại tức giận nữa, chỉ có thể đành ngượng ngùng thu hồi lại ánh mắt: “Vậy em ngủ đi”
A,a,a, em tuyên bố là anh chết rồi, tên đàn ông chó chết”
Giang Tiểu Bạch cười lạnh hai tiếng, trực tiếp dỗi cậu ta: “Cái gì mà nụ hôn buổi tối chứ, anh tốt nhất cả đời này cũng đừng bao giờ hôn tôi, chạm vào tôi nữa”
Cũng không biết có phải áo giác của Tiêu Túc hay không, sao cậu ta lại có cảm giác dường như lời này của cô ấy giống như có yếu tố giận hờn thế nhỉ? Từ trước đến giờ cậu ta không cảm thấy bản thân mình không hiểu phụ nữ, ở trước mặt tên Dạ Mặc Thâm tính thẳng như ruột ngựa kia thì cậu ta cảm thấy bản thân mình vô cùng hiểu phụ nữ rồi, nhưng bây giờ đối diện với tiểu hồ ly giảo hoạt Giang Tiểu Bạch này, Tiêu Túc lại cảm thấy bối rối.
Rốt cuộc cô ấy đang nghĩ cái gì chứ!
“Em muốn nụ hôn buổi tối sao?”
