: Mẹ con bình an
Rốt cuộc khi trở ra, thấy Hàn Thanh chăm sóc con gái rất chu đáo, tấm khăn quấn khắp người Tiểu Nhan, mà Hàn Thanh chỉ có một chiếc khăn tắm ngắn trên người, quần áo bị hư hỏng, cháy nhiều chỗ.
Xem ra, anh ta đang bảo vệ Tiểu Nhan rất tốt.
Nhưng sau khi đến bệnh viện, hai người vẫn đánh nhau, rõ ràng là sức khỏe tốt, nhưng con gái của bọn họ thì sao?
Không ai được nhìn thấy, mà đèn trong phòng cấp cứu đã bật sáng trở lại.
Khi ông ấy hỏi, hiện trường lại là một mãnh im lặng.
Một lúc sau, La Tuệ Mỹ an ủi nói: “Không sao, Nhan Nhan nhà chúng ta người tốt sẽ có trời giúp, nhất định không sao đâu, ông đừng hỏi bậy bạ”
Ba Chu cong môi, ông vấn lo lắng khủng khiếp, dù sao thì người vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu, chỉ cần có thể xông vào trong nhìn một lượt thì thật tốt biết bao.
Vì có La Tuệ Mỹ và ba Chu tham gia, nên Tiêu Túc không tiếp tục đánh nữa, cậu ta trầm mặt ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, toát ra một làn khí mà người lạ không nên đến gần.
Hàn Mộc Tử lợi dụng lúc mọi người bình tĩnh lại, chạy đến bên người Hàn Thanh, nhẹ giọng hỏi.
“Anh hai, anh không sao chứ?”
Nhìn thấy em gái của mình, ánh mắt lạnh lùng của Hàn Thanh có thêm một chút nhiệt độ, anh ta mấp máy đôi môi mỏng, ôn nhu nói: “Không sao.”
“Cái này có phải là Nhan Nhan mang thai?
Mang thai khi nào? Đây không phải là vẫn chưa kết hôn sao?”
Nghe thấy, La Tuệ Mỹ không khỏi trợn mắt lên: “Ông cái đồ cổ hủ này, ông cho rằng người trẻ vẫn như chúng ta trước đây, cũng đừng ở đây ngạc nhiên về chuyện đó.”
La Tuệ Mỹ vuốt ngực của mình: “Cũng may mẹ con đều bình an vô sự, nếu không chuyện này thật sự là…”
Nói tóm lại, hiện tại tất cả mọi người đều không sao, nên cũng yên tâm, Tiểu Nhan được chuyển đến một phòng bệnh bình thường, Hàn Thanh và gia đình Tiểu Nhan lập tức ở lại trông coi.
Với tư cách là người ngoài, Tiêu Túc giờ phút này chẳng là gì cả, sau khi biết Tiểu Nhan không sao, anh ta liền dự định rời đi.
Nhìn bóng lưng cô đơn của Tiêu Túc, Hàn Mộc Tử cảm thấy có chút đau lòng không thể giải thích được.
Nhưng cô rất nhanh không còn tâm trí để nghĩ đến những chuyện này, bởi vì lần này bọn họ vẫn phải chú ý rất nhiều chuyện quan trọng.
Ví dụ, tại sao lần này lại bốc cháy? Tại sao Tiểu Nhan lại không biết gì về đám cháy, ngọn lửa rất lớn, theo bình thường thì cô ấy đang ở trong căn phòng đó, nếu lửa bốc cháy, cô ấy phải phát hiện ra đầu tiên, tại sao Tiểu Nhan lại hoàn toàn không biết gì cả?
Đây là những vấn đề cần được điều tra rõ ràng.
Vì vậy Hàn Mộc Tử chuyển ý nghĩ của mình cho Dạ Mạc Thâm, anh im lặng hồi lâu sau khi nghe Hàn Mộc Tử nói, sau đó nói: “Những chuyện này đừng lo lắng, cứ giao cho anh”
Đậu nhỏ ở bên hiếm khi có quan điểm giống như ba của mình: “Đúng vậy, mẹ đừng lo lắng vê điều đó. Ba và con sẽ điều tra rõ ràng vấn đề này.”
