: Chua xót
Lương Nha Hòa vừa nghe đã lập tức hiểu nên hơi lúng túng hỏi: “Bà thông gia giọng bà như vậy là có chuyện gì xảy ra vậy?”
Giọng nói của bà ấy khàn là bởi vì cả đêm không ngủ, chẳng lẽ bà thông gia cũng giống như bà ấy sao?
Đầu dây bên kia Đỗ Tiêu Vũ nặng nề thở dài, cũng không ngại nói thẳng sự thật với Lương Nha Hòa.
“Đêm qua tôi ngủ không ngon cho nên cuống họng hơi thay đổi, bà cũng ngủ không ngon phải không?”
Đối phương thẳng thắn nên Lương Nha Hòa cũng thở dài theo.
“Đúng vậy, tôi lo lắng đến nỗi cả đêm không ngủ, ngày hôm qua sau khi trở về thì tôi vẫn nghĩ vê chuyện kia, thật sự là rất lo lắng. Tôi cảm thấy tôi vẫn nên gọi điện thoại nói với bà thông gia một chút, tạm thời đừng nói chuyện này cho hai đứa trẻ biết, dù sao tình cảm của hai đứa cũng rất tốt, chúng ta làm bậc cha chú nếu như đột nhiên nói điều này khẳng định sẽ làm cho hai đứa không vui”
Lúc Lương Nha Hòa nói những lời này thời điểm lượng khí hô hấp không đồi dào cho nên giọng nói càng nói lại càng nhỏ: “Bà thông gia xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của tôi, tôi cảm thấy bây giờ hai đứa Tiêu Túc và Tiểu Bạch cũng đã là người trưởng thành rồi nên khẳng định đều có suy nghĩ của riêng mình, chúng ta làm bậc cha chú nhiều nhất cũng chỉ có thể thương lượng với hai đứa một chút chứ không thể chỉ phối suy nghĩ của hai đứa. Nếu như hai đứa thật sự muốn ở bên nhau mà những người làm ba mẹ như chúng ta lại trở thành chướng ngại vật đối với việc hai đứa đến với nhau thì đối với con cái mà nói sẽ rất đau lòng”
Đỗ Tiêu Vũ ở đầu dây bên kia im lặng không nói gì chỉ có thể nhẹ nhàng chậm chạp hít thở. Lương Nha Hòa hơi lo lắng: “Có phải tôi nói sai chỗ nào rồi không?”
“Không phải” Đỗ Tiêu Vũ lắc đầu, bà ấy cả đêm không ngủ, dậy sớm đã gọi điện thoại cho Tiểu Bạch nhưng mà bây giờ bà ấy lại có loại tâm trạng khác.
Những lời nói của Tiểu Bạch vẫn luôn quanh quẩn ở bên tai của bà ấy.
“Tất cả cũng bởi vì mẹ không nghe lời con, nếu như mẹ nguyện ý nghe lời con nói thì sẽ không xảy ra loại chuyện như thế này!”
“Trước đó con không muốn nói nhưng mẹ lại bắt con nói làm cho con không dám về nhà mà chỉ có thể thuê phòng ở bên ngoài. Bây giờ con nói thì mẹ lại muốn ép con tách khỏi anh ấy.
Mẹ, mẹ thật sự là vì muốn tốt cho con sao? Tại sao cuộc đời của con chắc chắn phải dựa vào suy nghĩ và quy tắc của mẹ chứ? Con cũng không còn là con nít nữa mà con đã là người trưởng thành nên con muốn tự mình sắp xếp cuộc đời của mình không được sao?”
“Đó đều là những lời thật lòng của con, con không muốn sống những ngày phải theo quy tắc của mẹ, con muốn sống cuộc đời của con, cho dù có hậu quả như thế nào thì con cũng sẽ tự mình chịu trách nhiệm”
Con gái của bà ấy luôn khôn ngoan, bởi vì là con một cho nên con bé muốn cái gì bà ấy cũng cho, từ xưa đến nay Đỗ Tiêu Vũ không bạc đãi con gái của mình mà cưng chiều đồng thời cũng nuôi lớn con bé trở thành dáng vẻ mà bà ấy mong muốn, muốn con bé sống theo ý của mình.
Nếu như không phải lân này Giang Tiểu Bạch phản kháng thì Đỗ Tiêu Vũ thật sự chưa từng nghĩ những chuyện mà mình đã làm lúc trước lại gây ra ảnh hưởng lớn với con bé như vậy.
Đúng vậy, con gái của bà ấy đã lớn chứ không còn là con nít nữa.
Cũng không phải là con rối thì làm sao có thể để mặc cho người ta định đoạt chứ?
Ôi đáng tiếc, bà ấy biết quá muộn.
Nếu như bà ấy kịp phản ứng sớm thì có lẽ sẽ không nói với con bé chuyện này, bây giờ Tiểu Bạch đã biết mà Lương Nha Hòa rõ ràng càng tôn trọng con cái hơn bà ấy cũng tôn trọng bà ấy, Lương Nha Hòa nhịn cả một buổi tối đến bây giờ mới gọi điện thoại tới thương lượng chuyện này với bà ấy.
