: Mười nghìn năm trong nháy mắt
Cho dù có như thế nào, thì Giang Tiểu Bạch cũng là con gái, cô cũng phải làm dáng một chút.
Vì vậy lúc này cô lấy điện thoại di động ra chụp một bức ảnh tự sướng cho mình, rồi sau đó gửi vào điện thoại di động của Tiêu Túc, kết quả cũng không biết là Tiêu Túc đang bận rộn làm gì, vẫn chưa có trả lời tin nhắn của cô.
Sau đó Phương Đường Đường và Hứa Nghệ Phỉ cảm thấy cô mặc như vậy nhìn rất xinh đẹp, thế là cũng dồn dập lấy điện thoại di động ra cùng chụp ảnh chung với cô, chụp ngang xong lại chụp thẳng, sau khi hai người chụp ảnh xong, thì kế tiếp là nhiếp ảnh gia của buổi đám cưới hôm nay cũng muốn tìm Giang Tiểu Bạch chụp một vài bức ảnh.
Giang Tiểu Bạch mặc bộ lễ phục này trên người vốn là đã rất nặng, dưới sự yêu cầu của nhiếp ảnh gia còn phải bày ra rất nhiều động tác, vừa bắt đầu cô còn rất cố gắng phối hợp, nhưng mà càng chụp hình về sau, Giang Tiểu Bạch đã mệt mỏi không thể chịu được.
Lúc này Tiêu Túc vẫn còn chưa có trả lời tin nhắn của cô, rốt cuộc là đang bận cái gì vậy?
Giang Tiểu Bạch có chút không vui, hơn nữa bởi vì phải trang điểm, nên cả sáng nay cô cũng không được ăn bao nhiều cả, mới vừa rồi bị xoay qua xoay lại đúng thật là rất đói.
Nghĩ tới đây, cô lập tức hỏi hai phù dâu của mình.
“Mình có chút đói, có thể ăn chút gì được hay không?”
Nghe cô nói vậy, Phương Đường Đường lập tức xoay người đi đến cạnh bàn cầm bánh bích quy và kẹo tới đây: “Ăn chút gì đó để lót bụng được không?”
Nhìn thấy mấy cái bánh khô cứng và mấy cái kẹo có thể ngọt chết người kia, Giang Tiểu Bạch lập tức từ chối: “Mình không muốn ăn cái này.
Hứa Nghệ Phỉ lục trong túi của mình một cái, lấy ra một gói bánh bao nhỏ nói: “Ăn cái này đi, mình cầm theo để ăn lót dạ ở trên xe, nhưng mà vẫn chưa có ăn được.”
Cũng đều là đồ khô cả, Giang Tiểu Bạch đói bụng đến mức chỉ muốn ăn một bát mì mà thôi, nhưng mà bây giờ cũng không thể nào đi ra ngoài kiếm đồ ăn được, ăn xong rồi sẽ phải đi đánh răng, mà đánh răng xong thì chắc chắn sẽ phải mất công trang điểm lại.
Vừa nghĩ tới việc bị thợ trang điểm sắp xếp là đã thấy sợ hãi, Giang Tiểu Bạch cũng đẩy bánh bao lại.
“Quên đi, mình vẫn là nên chờ tới khi nào cử hành đám cưới xong rồi ăn, đến lúc đó muốn ăn cái gì thì ăn cũng được.”
“Đúng vậy. Phương Đường Đường phụ họa gật đầu: “Dù sao thì xe đón dâu cũng sắp đến rồi, cử hành thành hôn xong rồi ăn sau cũng được.”
“ừỪ”
Đột nhiên, điện thoại di động của Giang Tiểu Bạch vang lên tiếng thông báo cón tin nhắn, cô liếc mắt nhìn, phát hiện ra là Tiêu Túc đã nhắn tin trả lời cô.
“Vừa mới chuẩn bị xong, anh lập tức tới ngay đây.’ Lập tức sẽ tới sao?
