Chương147: Anh tha cho tôi và con đi mà
Dạ Mạc Thâm vừa nói xong thì kéo áo ngủ cô một cách thô lỗ. “A!“ Thẩm Kiểu sợ hãi la lên, thân thể gầy yếu xinh đẹp của cô nằm gọn trong lòng anh, cô sợ hãi đến run rẩy. Mắt cô vừa thấy anh định sờ soạng người mình, cô bỗng nhiên nhớ lại buổi sáng hôm nay, lúc này chỗ đó vẫn còn rất đau… Nếu anh ta lại giở trò như lúc sáng thì… “Không, không được!“ Thầm Kiều nắm lấy bàn tay to lớn của anh, suýt nữa cô khóc lớn: “Đừng đối xử với tôi như vậy!” Nếu lại hành động kịch liệt giống như hồi sáng, Thẩm Kiều không dám chắc mình có thể giữ con mình lại được! Phản ứng của cô khiến cho Dạ Mạc Thâm kinh ngạc không thôi, anh vuốt ve cô một cách mạnh bạo rồi lạnh lùng nói: “Như thế nào hả? Cô làm chuyện xấu nhưng lại không cho tôi kiểm tra sao?” Thẩm Kiều nghẹn ngào nói: “Dạ Mạc Thâm, buổi sáng tôi có đi bệnh viện kiểm tra rồi.” Nghe vậy, Dạ Mạc Thâm nhíu mày. “Tôi không thể làm chuyện đó với anh được, nếu không…tôi sẽ mất đứa bé.” Cuối cùng cô cũng nói ra những lời này, cô hi vọng anh có thể buông tha cho cô. Dạ Mạc Thâm vốn dĩ vẫn còn lạnh lùng, anh vừa nghe cô nhắc đến đứa bé thì ánh mắt của anh trở nên hung ác, lực trên tay cũng mạnh hơn trước, anh nghiến răng: “Cô còn dám nhắc đến đứa bé? Nó chỉ là đồ rác rưởi thôi, vốn dĩ tôi muốn cô bỏ nó đi lâu rồi, cô nghĩ tôi và cô sẽ giữ nó lại sao?” “Rẹt.” Áo ngủ của cô bị anh xé rách.


