: Ác ma cưng chiều vợ
Nhưng Hàn Thanh không cảm thấy mẹ mình có lỗi với ba, mà lại tự trách bản thân mình, nếu không phải do anh thì có lẽ ba anh sẽ không chết.
Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, căn bản không có cái gọi là nếu như và cũng sẽ không thể quay lại quá khứ được.
Cho nên anh mới gánh vác trách nhiệm tìm em gái lên vai mình, sau khi tìm được thì tất nhiên sẽ đối xử với con bé thật tốt, làm hết trách nhiệm của một người anh trai, dành tình yêu thương của một người anh trai, một người ba, một người mẹ cho em gái, cho con bé hết tất thảy.
Nghe thấy thế, trong lòng Tiểu Nhan vừa kinh ngạc vừa đau xót, cô không ngờ trong đó lại có chuyện phức †ạp như vậy.
Mà điều làm cho cô buồn nhất là, tình cảm là thứ không thể khống chế được, mẹ Hàn Thanh đã nảy sinh tình cảm với người bạn thanh mai trúc mã ngày đêm gắn bó với mình, sau đó lại cảm thấy bản thân mình có lỗi với người đã khuất. Còn ba ruột của Mộc Tử thì lại không biết bà ấy đã nảy sinh tình cảm với mình mặc cho ông đã phải bỏ ra rất nhiều công sức, rồi cuối cùng ôm nỗi tiếc nuối vào lòng mà chết đi.
Đương nhiên người đau lòng nhất lúc này chính là Hàn Thanh.
Anh ấy đã lần lượt mất đi ba người thân nhất của mình, đây hẳn là một sự đả kích vô cùng lớn và đầy đau đớn đối với anh ấy.
Nghĩ tới đây, hốc mắt Tiểu Nhan trở nên ướt nhẹp, cô vươn tay ôm chặt lấy Hàn Thanh.
“Sao vậy?” Hàn Thanh buồn cười hỏi cô.
“Sau này em sẽ sưởi ấm cho anh, em và con nhất định sẽ ở bên cạnh anh, em muốn sống tới đầu bạc răng long với anh.”
Hàn Thanh không ngờ mình kể lại chuyện cũ sẽ được nghe thấy một câu bày tỏ tình cảm đầy chân thành này của cô, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp.
Thật ra, kể từ sau khi ở bên cô, Hàn Thanh đã không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.
Trước đây, ngoại trừ đối xử dịu dàng với em gái mình ra thì những lúc khác, anh ấy đều tỉnh táo tới mức không giống người bình thường.
Hiện tại trái tim anh đã được sưởi ấm và sống giống như một con người.
“Em nói rồi đấy nhé, không được nuốt lời đâu đấy, nếu không…” Hàn Thanh ngừng lại một chút, giọng điệu trầm thấp lại vang lên bên tai Tiểu Nhan: “Dù có phải đuổi tới tận âm tào địa phủ thì anh cũng sẽ không buông tha cho em đâu”
Bởi vì hai đứa bé vẫn còn nhỏ, Tiểu Nhan ở nhà một mình rất nhàm chán nên Hàn Mộc Tử sẽ thường xuyên dẫn Giá Đỗ Nhỏ tới, tám tháng đã trôi qua, Giá Đỗ Nhỏ trông càng xinh đẹp hơn trước, đôi mắt cực kỳ giống Hàn Mộc Tử, hơn nữa cô bé còn gọi cô là mợ, chỉ là vẫn hơi khó gọi, chưa nói rõ được, đây là kết quả của những lần Tiểu Nhan dạy cô bé.
Dáng vẻ cô nhóc trông rất thông minh, đôi mắt trong veo như nước, như biết nói chuyện, nhưng đấy là khi cô bé không cười, nếu mà cười lên thì dáng vẻ này sẽ hoàn toàn biến mất.
Bởi vì nụ cười của cô bé có chút ngớ ngẩn, nhưng cô bé lại rất thích cười.
Nhìn thấy Mộc Tử, Tiểu Nhan bèn nghĩ tới những lời mà Hàn Mộc Tử nói với cô, nghĩ tới chuyện Hàn Thanh và Mộc Tử không phải anh em cùng cha cùng mẹ.
Mặc dù nghĩ tới chuyện đó, nhưng cô vẫn không nói gì.
“Mợ, cháu và mẹ cùng Giá Đỗ tới thăm mợ đây”
Đậu Nhỏ đã cao lớn hơn năm ngoái rất nhiều, như sắp biến thành người lớn rồi vậy, dáng người cao, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò, không có chút thịt nào.
Tiểu Nhan cúi người xuống, giơ tay nhéo nhéo mặt cậu bé.
“Đậu Nhỏ, sao cháu chỉ dài người mà không có thêm tí thịt nào vậy?”
Nghe thấy cô nói thế, Đậu Nhỏ lộ ra vẻ mặt ai oán, khẽ quở trách: “Chẳng phải là do sau khi trở thành mợ thì dì Tiểu Nhan không thèm đếm xỉa tới Đậu Nhỏ nữa à”
Trước đây Tiểu Nhan rất cưng chiều Đậu Nhỏ, cậu bé cũng rất thích ăn những món mà cô ấy nấu, thế nhưng kể từ khi cô ấy mang thai, Đậu Nhỏ không còn được ăn đồ cô ấy nấu nữa.
Ban đầu Đậu Nhỏ cứ tưởng cô thành mợ của mình rồi thì ngày nào cũng được gặp Tiểu Nhan, mỗi ngày ăn cơm cô ấy nấu, ai ngờ mọi chuyện lại không giống như suy nghĩ của cậu bé.
Mẹ cũng bị người ba xấu xa của cậu bé độc chiếm, lúc ba không chiếm giữ mẹ thì cũng là Giá Đỗ Nhỏ, nhưng Giá Đỗ là em gái của mình, người làm anh trai như cậu bé nên yêu chiều cô bé, nên Đậu Nhỏ sẽ không so đo với Giá Đỗ.
Nhưng! Người ba xấu xa kia, đúng là xấu xa! Chiếm giữ mẹ giống như mẹ chỉ là của một mình ổng vậy.
Đậu Nhỏ vô cùng không phục Dạ Mạc Thâm.
“Ôi” Tiểu Nhan không nhịn được mà giơ tay xoa đầu Đậu Nhỏ, vò rối tóc cậu bé: “Coi cháu giận dõi kìa, vậy hôm nay mợ sẽ làm đồ ăn ngon cho cháu nhé?”
