: Không yên lòng
Vậy nên, cô chỉ mím môi, không nói gì cả.
“Sao thế?”
Thấy cô bé một lúc lâu vẫn không nói lời nào, Đậu Nhỏ còn nghĩ rằng là bởi vì cô bé đang không được vui, vì vậy liền hỏi cô bé: “Có phải tại vì vừa nãy anh mắng em, nên em không vui phải không?”
“Không phải vậy đâu.” Đường Viên Viên lắc đầu lia lịa, chọc chọc ngón tay, nhỏ giọng nói: “Thật ra thì hôm nay em đến để tìm anh chứ không phải là tới để ăn uống gì cả”
Nghe đến đây, Đậu Nhỏ cũng hiểu được ý của cô bé.
“Anh biết rồi, là anh muốn mời em đến đây ăn chứ không phải là em từ mò tới đây ăn. Anh nói vậy có đúng không?”
Đường Viên Viên vẫn luôn thích đồ ăn ngon, ngay lúc này, nước miếng cũng muốn chảy ra, cô bé ngẩng đầu lên, gò má đỏ bừng: “Vậy thì, hôm nay em muốn ăn kem ly, có được không?”
“Đương nhiên là được rồi”
“Cám ơn anh”
Sau đó, Đậu Nhỏ lập tức dẫn Đường Viên Viên đi ăn kem ly, chờ đến khi tới buổi tối, bà Đường mới đến đón Đường Viên Viên về nhà.
Ngày hôm sau, Đường Viên Viên cũng ầmĩ đòi tới. Cuộc sống sau này, Đường Viên Viên hoàn toàn có thể được coi như một nửa con gái của nhà họ Hàn, mỗi ngày đến, trở nên vô cùng quen thuộc với người trong nhà họ Hàn.
Ngay cả Mạc Thâm cũng rất thích đứa nhỏ này.
Đương nhiên, để nói về lý do thích, chính là vì cô bé vẫn luôn quấn lấy Đậu Nhỏ, Đậu Nhỏ phải chơi cùng cô bé, giúp anh giảm bớt được rất nhiều phiên phức Mặc dù lần trước hai vợ chồng đã bàn bạc xong, nhưng mà Mạc Thâm vẫn lo lắng rằng Mộc Tử sẽ suy nghĩ nhiều, vì vậy vào những lúc rảnh rỗi vẫn sẽ đến tìm Mộc Tử để chứng minh sự trong sạch của mình.
“Mặc dù ban đầu là do anh đưa cô bé đến, nhưng mà sau này chúng ở với nhau cũng khá tốt, cũng không phải là anh có ý gì”
Hàn Mộc Tử biết anh muốn nói điều gì: “Em cũng đâu có nói là có vấn đề, sao anh lại phải vội vàng tự chứng minh bản thân mình trong sạch rồi?”
“Anh sợ rằng nếu như không nói rõ, đến lúc đó em lại phải tức giận thôi.”
Nhớ tới dáng vẻ tức giận của Hàn Mộc Tử đêm hôm đó, Dạ Mạc Thâm thực sự vô cùng sợ. Trước đó, cả hai người họ đều đã phải trải qua quá nhiều khó khăn, để có được cuộc sống yên bình như bây giờ quả thực không dễ dàng gì.
Anh hy vọng cả đời này, hai vợ chồng họ sẽ mãi mãi không có bất cứ một cuộc cãi vã nào cả.
Cho dù có, anh cũng sẽ nhường nhịn cô, lúc nào cũng để cô là người thắng.
“Thực sự là em không tức giận gì cả. Mặc dù có những lúc không vui nhưng chỉ là trong chốc lát thôi. Bây giờ nhìn dáng vẻ của Đậu Nhỏ cũng rất tốt. Trước đó em từng hỏi con, con nói rất thích cô bé mũm mĩm này, sẽ yêu thương và chăm sóc con bé như là em gái mình”
Từ sau khi Từ Tiểu Nhan sinh con, Hàn Thanh chạy qua chạy lại từ công ty tới nhà, cả ngày ngủ không đủ giấc.
Mặc dù Tiểu Nhan cảm thấy đau lòng cho anh ấy, nhưng từ đầu đến cuối, Hàn Thanh chưa bao giờ tự thấy đau lòng cho bản thân mình, kết quả vẫn là khiến bản thân trở nên mệt mỏi.
Hôm nay, trong lúc họp, sắc mặt cũng rất kém, Tô Cửu nhìn thấy sắc mặt của anh ấy không tốt, bèn chủ động hỏi.
“Tổng giám đốc Thanh, sắc mặt của anh không được tốt cho lắm. Anh có muốn cho dừng cuộc họp lại không, để tôi đỡ anh đi nghỉ ngơi một lát?”
