: Tách ra Sắp chết ư?
Phải ha, tại sao cậu ta không nghĩ ra nhỉ Nếu cậu ta sắp chết, làm sao Tiểu Bạch có thể rời bỏ cậu ta được chứ?
Nhưng mà…
Tiêu Túc lại gửi một tin nhắn khác cho Dạ Mạc Thâm.
“Kế này có quá hèn hạ hay không?”
“Hèn hạ cái gì? Giữa vợ chồng, cái này gọi là tình thú.”
Sau khi Dạ Mạc Thâm gõ xong dòng này, Hàn Mộc Tử đi ra, vì vậy anh nhanh chóng cất điện thoại đi.
Khi Hàn Mộc Tử đi ra, nhìn thấy động tác giấu điện thoại của Dạ Mạc Thâm, cô không khỏi nheo mắt lại: “Anh đang lén lút làm gì vậy?”
Dạ Mạc Thâm đương nhiên sẽ không để cho Hàn Mộc Tử nhìn thấy tin nhắn mà anh gửi cho Tiêu Túc, vì vậy liền buông tay nói: “Không có chuyện gì, em có đói bụng không? Có muốn bọn họ chuẩn bị bữa trưa không?”
Cô thấy hành vi và vẻ mặt của anh có gì đó không đúng, hơn nữa còn chuyển sang đề tài khác nữa.
Hàn Mộc Tử hơi nheo mắt lại, cẩn thận nhìn chằm chằm anh: “Em không đói, anh đưa điện thoại cho em xem một chút”
“Khu…
“Lấy ra” Hàn Mộc Tử vươn tay về Khi Hàn Mộc Tử đi ra, nhìn thấy động tác giấu điện thoại của Dạ Mạc Thâm, cô không khỏi nheo mắt lại: “Anh đang lén lút làm gì vậy?”
Dạ Mạc Thâm đương nhiên sẽ không để cho Hàn Mộc Tử nhìn thấy tin nhắn mà anh gửi cho Tiêu Túc, vì vậy liên buông tay nói: “Không có chuyện gì, em có đói bụng không? Có muốn bọn họ chuẩn bị bữa trưa không?”
“Lấy ra” Hàn Mộc Tử vươn tay về thoại đặt vào tay của Hàn Mộc Tử.
“Là tin nhắn của Tiêu Túc, anh đang nghĩ kế cho cậu ta”
Trước những chất vấn của Hàn Mộc Tử, Dạ Mạc Thâm giải thích rằng cậu ta giống như một đứa trẻ đang hoang mang, lo sợ, sợ chọc giận tới người yêu dấu của mình.
“Tiêu Túc?” Hàn Mộc Tử biết mật khẩu màn hình khóa điện thoại di động của anh, là sinh nhật của cô, vì vậy cô nhập sinh nhật của cô vào và hỏi: “Anh có thể cho anh ấy ý kiến gì chứ? Không phải vừa rồi anh ấy xin nghỉ phép sao?
Nghe nói là vợ anh ấy đã sinh, em còn chưa thấy đứa trẻ trông như thế nào nữa, có rảnh thì.. “
Cô vừa nói tới đây thì đột nhiên dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy tin nhắn qua lại giữa hai người.
Dạ Mạc Thâm không biết Hàn Mộc Tử có trách mình hay không, nên có hơi chột dạ.
Một lúc lâu sau, Hàn Mộc Tử ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh cho anh ấy ý tưởng xấu xa gì thế này sao? Cái gì mà sắp hấp hối chứ? Đây là chuyện mà một người bình thường nên làm à?”
“Khu, chỉ là tùy tiện nói chuyện mà thôi, sao Tiêu Túc có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”
Hàn Mộc Tử lại hỏi: “Vợ anh ấy không phải vừa mới sinh con sao, tại sao hai người lại cãi nhau? Không được, nếu chẳng may anh ấy nghĩ không thông, lại làm ra việc gì thì làm sao? Em phải gọi điện thoại cho anh ấy”
Ngay sau đó, Hàn Mộc Tử gọi điện thoại cho Tiêu Túc.
Tiêu Túc không đợi được tin nhắn của Dạ Mạc Thâm, cậu ta nghĩ là cậu Dạ không muốn nói chuyện với mình nữa, muốn trực tiếp gọi điện thoại cho mình nên lập tức nhấc máy.
“Cậu Dạ, làm cách nào để giả vờ sắp hấp hối đây? Nên giả bộ bị tai nạn giao thông? Hay là…”
“Tiêu Túc!”
Cậu ta vẫn chưa nói xong, Hàn Mộc Tử đã nghiêm túc ngắt lời của cậu.
Tiêu Túc vẫn còn sững sờ khi nghe thấy âm thanh truyền tới không phải là giọng của cậu Dạ mà là một giọng nữ quen thuộc, sau đó cậu ta mới phản ứng lại được.
“Mợ chủ?”
“Đừng nghe những ý kiến ngu ngốc mà anh ấy vừa khuyên anh. Anh không thể bày ra chuyện giả vờ sắp chết được, còn dàn dựng tai nạn giao thông? Chuyện này nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì cũng không nhỏ, đừng mang sinh mệnh ra đùa giốn”
Trước sự chỉ trích gay gắt của Hàn Mộc Tử, Tiêu Túc chỉ có thể giải thích.
“Mợ hai, không phải như mợ nghĩ đâu, tôi chỉ giả vờ thôi, tôi không phải người mang tính mạng mình ra đùa giốn đâu.”
